Chương 38

Thấy tâm trạng Tuyết Lam không vui, Vương Triết âm thầm ghi nhớ khuôn mặt của người lúc nãy. Xe chạy ngang qua một hàng hoa cẩm chướng mọc dại bên đường. Tuyết Lam vội níu áo Vương Triết lại.

“Lùi xe lại! Lùi xe lại!”

Vương Triết giật mình, quay xe lại như lời cô nói. Tuyết Lam bước xuống, buộc bịch bánh mì vào tay cầm của xe rồi đến chỗ những bông hoa.

“Tớ nghe nói lát nữa nhà bác Năm sẽ cho xe đến cải tạo lại đất đai ở đây. Nên mấy cái cây mọc dại xung quanh chắc chắn sẽ bị chặt bỏ hết. Hoa đẹp thế này… tiếc là đã mọc sai chỗ nên tớ sẽ hái về một ít ép vào cuốn tập sắp tới luôn.”

Thất Tuyết Lam ngồi xổm xuống hái hoa, chàng trai cũng ngồi theo nhìn cô gái lựa hái những bông hoa kia.

“Hoa gì vậy?” Giọng Vương Triết hơi khàn.

“Cẩm chướng.”

“Cậu thích hoa cẩm chướng nữa à?” Vương Triết hỏi.

“Không. Tớ không quá thích một loài hoa cụ thể nào cả, chỉ đơn giản là tớ thích hoa thích thực vật thôi.”

Không biết trong đầu Vương Triết nghĩ gì, cậu ta chỉ im lặng nhìn cô. Đợi khi cô hái xong thì cả hai tiếp tục lên xe đạp về nhà.

Bữa ăn sáng bị trì hoãn hơi lâu, đến chín giờ hơn mới được ăn. Nói sẽ đãi Vương Triết nhưng cũng chỉ là cái bánh mì rồi nhét thêm hai quả trứng chiên, xịt thêm xì dầu thôi. Món ăn hết sức đơn giản. Nhớ ra khi còn ở nhà Vương Triết, đồ ăn ở nhà cậu toàn món Âu. Giờ lại cho cậu ăn cái này không biết có ăn được không, Tuyết Lam hơi lo lắng nhìn về phía Vương Triết. Bất ngờ là cậu ta không than vãn gì mà ăn rất ngon miệng nên trong lòng Tuyết Lam cũng nhẹ nhõm hơn.

Cô làm ba phần ăn gồm có cô, Vương Triết và Sở Ái. Dạo gần đây Sở Ái không còn hoạt bát như trước nữa, cô bé cũng không còn vô cớ gây sự với Tuyết Lam. Hôm nay khi thấy có Vương Triết đến trông Sở Ái vô cùng sợ sệt không dám đến gần cậu ta như khi khi trước vẫn hay làm.

[Con gái thật khó hiểu. Hôm trước còn điên cuồng theo đuổi, hôm nay thì lại né như né tà.]

Ăn xong, Vương Triết chủ động dọn dẹp hết bát đĩa. Thấy cậu ta không còn hậu đậu như trước, Tuyết Lam cũng yên tâm giao phó việc rửa bát cho cậu rồi ra ngoài sân nằm trên giường tre. Nhìn mớ hoa mà mình hái lúc sáng, một ý tưởng mới nảy ra.

“Tặng cậu này. Triết Triết!”

Vương Triết vừa rửa chén bát xong đi ra ngoài tìm cô thì đột ngột có thứ gì đó rơi trên đầu cậu. Định lấy xuống thì Tuyết Lam liền nhanh chóng giữ lấy tay cậu.

“Giữ nguyên hiện trường. Không được lấy xuống.”

Tuyết Lam dẫn cậu đến chiếc gương trong phòng tắm.

“Đẹp không? Tớ làm đấy.”

Một vòng hoa làm từ những cành hoa cẩm chướng lúc sáng. Nhìn vòng hoa trên đầu mình, trong thâm tâm Vương Triết nhảy múa không ngừng, hai khóe miệng cậu khẽ nhếch lên.

“Đẹp.”

“Tớ làm mà sao không đẹp được.” Tuyết Lam vỗ ngực mình tự hào.

Cô bước ra ngồi lại lên giường.

“Mà cậu có điện thoại cảm ứng không? Điện thoại mà có thể lên mạng ấy.”

Còn mấy bông hoa chưa sử dụng, Tuyết Lam muốn lên mạng tìm hiểu cách ép hoa nhưng không có điện thoại nên hỏi Vương Triết.

[Nhà cậu ta giàu vậy chắc chắn có thôi.]

Vương Triết bất động không cảm xúc.

Tuyết Lam: “Hả… Sao vây? Đừng nói là cha không có nhé!”

[Giọt lệ âm thầm rơi: Bạn giàu mà sao không có điện thoại vậy bạn ơi.]

Vương Triết dùng điện thoại bàn nhà chú cô gọi cho ai đó. Một lúc sau ngoài cổng bước vào, hai gương mặt vừa lạ vừa quen xuất hiện. là hai người bạn của Vương Triết đến, trông họ có phần tiều tụy hơn so với ngày Tuyết Lam gặp.

“Phụt! Cái gì trên đầu anh vậy.” Cố An bụp miệng ngăn bản thân mất kiểm soát mà cười lớn.

“Soạt…” Vương Triết một cước đá bay chàng trai kia.

“Thanh. Đưa đây.” Vương Triết đưa tay ra hiệu. Thanh Thanh đưa chiếc điện thoại cho cậu ta.

“Đây! Cậu dùng đi.” Vương Triết lại truyền cái điện thoại cho Tuyết Lam.

Tuyết Lam nhìn bạn nữ kia, trông cô gái đó không thân được thân thiện. Nghĩ mình vừa trấn lột đồ của cô ấy nên mới không được vui, Tuyết Lam đưa điện thoại lại cho Thanh Thanh.

“Trả cậu này.”

“Cậu dùng đi. Đừng để tâm đến tôi. Bố mẹ sinh tôi ra khuôn mặt vốn đã cộc vậy rôi.” Thanh Thanh không nhận đẩy chiếc điện thoại lại về phía Tuyết Lam.

“Cảm ơn.” Tuyết Lam ngượng ngùng.

[Cậu có giác quan thứ sáu à? Sao biết tui nghĩ gì mà trả lời?]