Đêm qua Tuyết Lam và Linh Nhi cả hai chị em đều sốt nên chị gái và bố mẹ thay nhau chăm sóc hai người. Đến khi tờ mờ sáng Tuyết Lam thức dậy thì cơ thể cô lại khỏe re như chưa từng xuất hiện cơn sốt đêm qua. Ngược lại, Linh Nhi vẫn vật vã chiến đấu với cơn sốt.
“Ba mươi chín độ! Không ổn rồi, phải đưa con bé đến bệnh viện thôi.” Bà Trương cầm nhiệt kế thấp thỏm lo lắng.
Tuyết Lam nằm giường bên cạnh nghe bố mẹ gấp rút đưa em gái vào bệnh viện cũng nhanh chóng rời khỏi giường, phụ chuẩn bị đồ đạc giúp mọi người.
Sau khi tiễn mọi người xong, lúc này cô đã tỉnh ngủ hẳn. Tuyết Lam không về lại phòng ngủ nữa mà vào nhà WC làm vệ sinh cá nhân rồi khoác thêm một cái áo mỏng bên ngoài ra sau vườn.
Thời tiết sáng sớm nay khá ấm áp, những tia nắng vàng nhạt nhẹ nhàng sưởi ấm mọi vật. Tuyết Lam thành thục lấy thức ăn trong thùng lớn cho đàn gà rồi lấy một cái giỏ trên kệ đi vào chuồng gà.
“Qua… Hôm nay tụi mày đẻ nhiều trứng quá nè. Giỏi ghê!”
Tay cô thoăn thoắt lấy từng quả trứng trong ổ cẩn thận để vào giỏ mình.
“TUYẾT LAM!!!”
“Ở đây!” Nghe tiếng Vương Triết gọi mình cô liền đáp lại nhưng tay vẫn không ngừng lụm trứng.
“Cậu đâu?” Đi theo tiếng nói, Vương Triết đến khu nuôi gà ở góc vườn. Nhưng vẫn không thấy người đâu, cậu hỏi lại.
“Nhìn này, nhiều trứng không.” Tuyết Lam từ chuồng gà nhảy ra, miệng cười toe toét đưa giỏ trứng đầy ắp dơ cao.
“Triết Triết! Cậu ăn sáng chưa?”
“Chưa.” Nhìn cô gái cười, chàng trai cũng vui lây mà cười theo.
“Được! Nhân ngày hôm qua tớ và cậu đã làm lành, hôm nay tớ sẽ trổ tài làm bánh mì trứng cho cậu.”
Tuyết Lam rời khỏi khu nuôi gà, mắt cô đột nhiên sáng lên với thứ Vương Triết đang cầm trên tay.
“Linh lan? Đẹp quá, cậu lấy ở đâu vậy?”
“Tặng cậu.” Vương Triết đội vòng hoa linh lan lên đầu Tuyết Lam dịu dàng nói.
Cô sững người nhìn chàng trai.
“Tuyết Lam!!! Nhớ trông nhà giúp chú thím nhé!” Chú Tuyết Lam nói lớn.
Tuyết Lam giật mình, hồi thần lại. Đáp lại chú thím: “Dạ!”
Vào nhà, cô dừng lại trước cửa kính có phản chiếu hình ảnh mình lên đó. Nhìn vòng hoa xinh đẹp trên đầu, cô có tiếc nuối cầm xuống.
“Vòng hoa đẹp thật, nhưng hoa không rễ thì vẻ đẹp này cũng không thể duy trì mãi.”
Vương Triết nhìn cô gái đột nhiên mất năng lượng, mặt cô ỉu xìu. Cậu khoanh tay, nói:
“Không còn đẹp nữa thì bỏ đi. Tớ sẽ tặng cậu cái khác.”
[Tuyết Lam: Bỏ đi? Cậu nói lời đó thật nhẹ nhàng.]
Chợt một suy nghĩ lóe ra trong đầu cô: “A! Tớ nghĩ ra rồi. Tớ sẽ ép hoa này thành một cuốn tập. Vừa đẹp lại vừa có thể lưu giữ kỉ niệm.”
Nghĩ đến thôi Tuyết Lam đã thấy vui, cô nhảy chân sáo vào phòng bếp để lại Vương Triết đúng sau ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Chuẩn bị nguyên liệu cần cho món ăn sáng của mình, nhưng vẫn thiếu một món chính.
“Triết Triết! Hôm nay cậu đến đây bằng gì ấy?”
“Xe đạp.” Chàng trai trả lời tuy không hiểu sao Tuyết Lam hỏi vậy.
“Tốt. Muốn ăn phải lăn vào bếp. Cậu cũng giúp tớ một tay. Nào, chở tớ đến chỗ mua bánh mì đi.” Tuyết Lam gật đầu hài lòng khi Vương Triết đi xe đến.
Thường xuyên theo bố mấy ngày qua, đường xá dưới quê Tuyết Lam cơ bản đã nắm được. Đặc biệt những nơi bán đồ ăn thì nhắm mắt thôi cô cũng tự tin đến đó được.
“Chú ơi! bán cho con ba ổ bánh mì không ạ!”
“Hôm nay không đi cùng bố nữa à.” Người bán bánh mì xởi lởi bắt chuyện với Tuyết Lam.
Cô cười ngại ngùng, gật đầu. Dù ở thành phố hay dưới quê thì Tuyết Lam không có một lấy người bạn nào thân thiết để đi dạo hay ăn uống. Mọi khi bố vẫn luôn là người bạn đồng hành dẫn cô đến vài nơi mà vốn ở lứa tuổi như cô thường đến cùng bạn bè.
“A! Hai cậu đi đâu chơi vậy.” Một cậu bé đến nói chuyện với cô và Vương Triết.
Tuyết Lam vẫn thấy tức trong lòng khi mấy ngày qua mọi người đều cô lập mình, giờ thấy có Vương Triết chơi với cô lại đến giả vờ như thân thiết lắm. Tuyết Lam đưa tiền cho chủ quán rồi nhận lấy túi bánh mì, nhanh chóng ngồi lên xe Vương Triết.
“Đi.”