Chương 36

“Để tớ chở cậu về.” Vương Triết vui vẻ cười với cô.

Khúc mắc đã được gỡ bỏ, Tuyết Lam cũng không ngại mà đồng ý luôn. Trong lúc đợi Vương Triết vô lấy xe, cô quay sang thấy Cố An đang loay hoay cất đi điện thoại. Cậu ta chạy lại quỳ xuống.

“Chị Trương Tuyết Lam! Em vô cùng khâm phục chị. Cảm ơn chị đã không ngại mà nhận em làm trâu làm ngựa. Phận làm trâu, làm ngựa em đây vô cùng vinh hạnh.”

[Người giàu thật khó hiểu.]

“BỐP”. Cố An bị đá bay ra xa.

“Lên xe.”

Tuyết Lam nhìn yên sau xe Vương Triết có thêm một cái đệm hình bông hoa nhỏ trông rất êm ái. Nhìn nó và chiếc xe đạp trông không hề đồng bộ với nhau. Chiếc xe đạp này nguyên bản vô cùng ngầu nhưng vì thêm cái đệm đầy nữ tính phía sau kia thì tổng thể nó vô cùng dị hợm. Mặc kệ nhà sáng tạo nào đã thiết kế thêm cái này là ai, miễn là không phải cuốc bộ về là đã vui rồi. Tuyết Lam bắt đầu ngồi lên xe một cảm giác vô cùng thoải mái ở mông.

[Cũng không tệ.]

Nỗi nặng trĩu trong lòng mấy ngày qua đã được giải tỏa. Tuyết lam sải một bên cánh tay không bị thương ngang ra chơi đùa với gió, cô nhắm mắt lại cảm nhận từng làn gió luồn qua từng khe ngón tay mình.

“Này! Đừng thả tay ra như vậy. Nguy hiểm lắm. Ôm lấy tớ đi.” Vương Triết vội đưa tay ra sau nắm lấy tay Tuyết Lam choàng qua eo mình.

Tuyết Lam cũng phối hợp vâng lời làm theo. Cô tựa đầu mình vào lưng chàng trai, nhìn khung cảnh lần lượt lướt qua mắt mình. Đến gần chỗ bậc thang ruộng phía trước cô rời tay khỏi hông Vương Triết chỉ về phía trước.

“Cậu thấy một vệt dài chỗ kia không. Tác phẩm ngày hôm kia của tớ đấy. Giờ nhìn kỹ thì vẫn còn hằn nguyên hình dạng chiếc xe đạp luôn kìa, còn tớ thì ngã xuống mương nên mấy chỗ tớ lăng qua cây cỏ ở đấy bị dập hết luôn rồi. Tội lỗi ghê.” Tuyết Lam cười ngây ngốc nhớ lại tai nạn hôm trước.

“Ôm lấy tớ vào.” Giọng Vương Triết có chút gì đó tức giận. Một lần nữa cậu kéo tay cô đặt lên eo mình, rồi để một tay ra sau lưng Tuyết Lam giữ người cô sát về phía mình.

Tay Vương Triết cứ thế bất di bất dịch giữ nguyên vị trí đến khi về đến nhà Tuyết Lam cậu mới thả ra.

“Cảm ơn.” Tuyết Lam mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt Vương Triết.

“Cậu cầm lấy. Tối nhớ chườm đá ở má đấy.” Vương lấy ra trong túi áo hộp thuốc bôi và mấy miếng cao dán. Cậu dặn đi dặn lại, rồi đợi cô trả bài lại đúng với những lời cậu vừa nói thì mới hài lòng mà ra về.

[Bây giờ quay lại giận dỗi như lúc trước liệu còn kịp nữa không?]

Cố An chạy đến thư phòng, đứng trước mặt Thanh Thanh: “Biết lúc nãy tớ đã nhìn thấy gì không. Anh Vương khóc đấy. Tin chấn động luôn. Không ngờ tuyến lệ của anh ấy còn hoạt động… Má ơi! chấn động địa cầu. Anh Vương còn nói xin lỗi nữa, tin nổi không. Phải! Tôi biết chắc mọi người không tin mà nên đã bấm quay lại rồi đây. Nhiều cảnh tượng đặc sắc lắm. Xem không.”

“RẦM!!!”

“Câm miệng, để yên cho bà đây viết bảng kiểm điểm.” Thanh Thanh xé nát xấp giấy trên bàn.

“Chó Cố An! Cậu chỉ bị đánh thừa sống thiếu chết thôi, chứ cậu nhìn tôi đi. Cậu ta bắt tôi phải viết bản kiểm điểm một ngàn lần, sai một nét, dư một dấu,...thậm chí một hạt bụi dính trên tờ giấy thôi đã phải viết lại từ đầu rồi. AAA… Chó Cố An, cậu từ ngoài vô đây đã mang đến biết bao nhiêu là bụi rồi.”

Cố An đắc ý nhìn Thanh Thanh đang tức điên phun lửa liên tục.

“Tôi…Đã…Được…Miễn…Tội…Lêu lêu.”

Thanh Thanh trơn tròn mắt, quay sang nhìn câu ta: “Gì? Sao cậu lại được miễn tội? Tội cậu lớn nhất mà?”

“Chị Trương Tuyết Lam đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi rồi. Nên anh Vương Triết sẽ không làm khó tớ nữa.” Cố An hất mặt lên trời hiên ngang tuyên bố.

“À! Phải xem lại video lúc nãy quay lại mới được.”

“???”

“ AAA…Tại sao mình lại là hình ảnh? Rõ ràng mình đã bấm quay mà, đã vậy còn chụp đúng có một tấm.” Cố An ôm trụ nhà vừa đập đầu vừa khóc ròng.

Nhìn đứa ngốc lúc nãy vừa mới cười khùng, cười điên giờ lại đang khóc bù lu bù loa, cô cảm thấy xấu hổ không dám thừa nhận cậu ta là bạn mình.

“Này! Trương Tuyết Lam cậu nói đến là cô gái hôm kia đến đây xin lỗi ấy hả?”

“Đùng rồi.” Miệng trả lời nhưng nước mắt cậu vẫn chảy dài nhìn bức ảnh mình chụp trong tay.

“Bụp!”

Điện thoại trên tay đột nhiên bị lấy mất. Cố An quay lại, không biết từ lúc nào Vương Triết đã vào đây. Cậu toát mồ hôi không biết cậu ta đã nghe được từ khúc nào.

“Chụp được một hình?” Vương Triết nhướng mày nhìn Cố An.

“Dạ…một hình thôi anh.” Cố An dơ một ngón tay lên thành thật khai báo.

Vương Triết chuyển tấm ảnh có hình của cậu và Tuyết Lam vào máy mình rồi xóa ảnh trên điện thoại kia sau đó ném trả lại Cố An.

“Thanh. Quá hạn nộp rồi.” Vương Triết lạnh lùng nói. Trong khi tay vẫn thao tác nhanh trên điện thoại đặt hình lúc nãy làm nền.

Thanh Thanh rùng mình, cầm sốc giấy mình đã viết đưa đến chỗ Vương Triết. Cô cố gắng kiểm soát cơ mặt, nhưng tay và chân cô không nghe theo lý trí mà run lên bần bật.

“Tôi nói cậu không nghe hiểu à! Vứt hết. Viết lại từ đầu. Tôi nhắc lại lần cuối. Tôi chỉ thích những thứ sạch sẽ.” Mắt cũng không thèm nhìn qua, Vương Triết lười biến nhấn mạnh từng chữ quan trọng.

“Tớ biết rồi.” Thanh Thanh vẫn giữ gương mặt bình tĩnh. Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc rời đi.

Cố An đang lén lút khi chưa bị phát hiện trốn khỏi hiện trường nhưng vẫn bị Vương Triết gọi lại.

“Cố thiếu gia, Tuyết Lam nói không được làm khó cậu nhỉ! Cậu nghĩ viết bản kiểm điểm như Thanh có phải là đang làm khó không.”

“Không! Không! Không! Anh Vương Triết, anh đừng gọi em như vậy. Những việc anh nói chúng em làm thì sao nói là làm khó được chứ.” Cố An sợ hãi quơ tay phản đối.

“Tốt! Vậy cậu cũng viết một ngàn lần bản kiểm điểm như Thanh đi. Đến hỏi cậu ta quy tắc thế nào rồi làm theo. Hạn của hai người là bốn giờ sáng mai.”

“Dạ! Em đi ngay.” Cố An ba chân bốn cẳng chạy khỏi căn phòng.