Chương 35

“Sao còn chưa về? Đừng nói là cậu tiến hóa thành bụi cây rồi nhé!” Thấy Cố An vẫn chưa về, Tuyết Lam khó hiểu nhìn cậu ta.

“Chị Trương Tuyết Lam à! Người ta chỉ nói tiến hóa thành người thôi, chứ ai nào nói rằng người tiến hóa thành bụi cây.”

“Chị này! Chị đã giúp em rồi thì giúp cho chót luôn có được không?” Cố An chắp hai tay nhìn cô với ánh mắt long lanh như pha lê.

Vì mấy ngày hè nhìn Vương Triết khá nhiều nên giờ đây Tuyết Lam đã miễn nhiễm với những ai có sắc đẹp kém cạnh hơn cậu ta.

“Gì nữa? Không phải tôi đã chấp nhận lời xin lỗi rồi sao?”

Cố An ôm đầu ngồi rạp xuống đất ủ rũ: “Chị chấp nhận rồi nhưng bằng chứng đâu. Em mà chỉ nói bằng miệng thôi thì chắc chắn anh Vương sẽ không tin đâu. Rồi em sẽ lại bị tra tấn thôi.”

Cậu chuyển sang tư thế chắp tay, quỳ gối một cách thành thục: “Chị! Dắt em về nhà anh Vương rồi làm chứng giúp em với.”

[Cậu bên tôn giáo nào mà tư thế chuyên nghiệp quá vậy.]

Dù gì thì bây giờ Tuyết Lam cũng đang rảnh nên không có gì làm, cô quyết định đi dạo rồi sẵn tiện làm phước tích đức luôn.

“Kính coong! Kính coong!”

“Xin chào! Ngài đến có chuyện gì không ạ?”

[Vẫn là giọng nói cũ nhỉ!]

“Mở cửa. Tôi là Cố An.” Tông giọng cậu ta khác khi nãy. Lần này giọng và dáng vẻ cậu ta toát lên khí thế của người có quyền thế ra lệnh cho đám người người hầu.

“CÚT. Đó là lời cậu chủ Vương nói. Xin lỗi! Tôi không thể mở cho cậu được.”

Dáng vẻ cao ngạo biến mất, cậu ta khẩn trương nhấn chuông, hết sức bình sinh giải thích để quản gia truyền đạt lại nhưng vẫn chỉ nhận được một từ: “CÚT”.

“Xin chào! Cháu là Tuyết Lam.” Không thể ngồi nhìn Cố An diễn hài thêm vì sắp hết buổi chiều luôn rồi. Cô quyết định đứng lên, nói luôn.

Cánh cổng lập tức được mở ra. Cố An nhìn Tuyết Lam với ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. Từ lúc bước vào cửa, cậu ta luôn đi nép phía sau cô. Nhận ra Cố An coi mình là tấm khiên hộ mệnh, Tuyết Lam lườm chàng trai phía sau. Lập tức người phía sau bước sang một bên.

“Tuyết Lam! Mau vào nhà chơi thôi!” Vương Triết nhanh nhạy từ cao nhảy xuống một lúc mấy chục bậc thang xuống, vui mừng chạy đến Tuyết Lam.

“Tớ vẫn còn giận cậu đấy!” Nghe lời này lập tức cái đuôi phía sau của Vương Triết xìu xuống.

“Hôm nay tớ đến không phải để chơi. Tớ đến để nói cho cậu biết là tớ đã tha lỗi cho Cố An rồi nên mong cậu đừng làm khó cho cậu ta nữa.” Nói xong Tuyết Lam quay người đi về phía cồng.

“Còn tớ thì sao? Tại sao cậu giận tớ? Tớ đã suy nghĩ lâu lắm rồi vẫn không biết mình đã làm gì khiến cậu tức giận. Cậu nhẫn tâm lắm! Cậu… lúc nào cũng bỏ rơi tớ.”

Tuyết Lam dừng lại, cô khó chịu quay người lại: “Tớ bỏ rơi cậu lúc nào?”

Chợt cô nhận ra không biết từ lúc nào Vương Triết đã khóc nức nở phía sau. Nước mắt cậu tuôn rơi không ngừng.

“Chính cậu mới là người đã bỏ rơi tôi. Nguyên một tuần cậu cũng không đến tìm tôi còn gì. Cậu không hề xem tôi là bạn. Đến sinh nhật của cậu, cả làng này ai cũng biết chỉ có tôi là không biết gì. Cậu nói tôi dơ bẩn nên không xứng làm bạn cậu mà.” Bao nhiêu sự kìm nén trong Tuyết Lam bộc phát nói ra hết.

Vương Triết ngơ ngác không biết cô đang nói gì. Những điều cô nói cậu không hề biết. Vương Triến chạy về phía Tuyết Lam thận trọng nắm tay cô, thấy đối phương không gạt tay mình ra cậu càng nắm chặt hơn như thể sợ chậm nửa giây thôi Tuyết Lam sẽ lập tức đổi ý.

“Hôm có cuộc thi đạp xe, sao cậu không cùng đội với tớ?” Vương Triết bình tĩnh nhẹ nhàng hỏi Tuyết Lam, tránh cô lại không kiểm soát được cảm xúc mà rơi nước mắt như hôm trước.

“Hả? Sao lại nhắc đến chuyện này? Không phải lúc đó cậu với Sở Ái chung đội rồi sao. Ban đầu tớ cũng muốn cùng đội với cậu nhưng mở lời chậm mất. Mà tớ thích hoa linh lan lắm nên muốn tham gia để dành được cái vòng hoa ấy. Số lượng người có hạn nên thấy ai thì tớ vô đội người đó luôn thôi.” Không biết vì sao Vương Triết lại hỏi về ngày hôm đấy nhưng cô vẫn thật thà trả lời.

Vương Triết lắc đầu mỉm cười với Tuyết Lam.

“Không! Cậu và tớ hiểu nhầm rồi. Tớ chưa từng có ý định cùng với ai khác ngoài cậu sẽ thành một đội nên chỉ cần cậu mở lời thì chắc chắn câu trả lời là đồng ý thôi. Nhưng tớ tưởng cậu chê tớ rồi bỏ rơi tớ mà tham gia cùng người khác. Lúc đó tớ đã buồn lắm, đắn đo mãi đến giữa giờ tớ mới quyết định tham gia và vô tình giành hạng nhất luôn. Mà cái vòng hoa đó xấu lắm không xứng với cậu đâu.”

[Tuyết Lam ngơ ngác: Điêu…Giữa giờ mới xuất phát mà đã giành được hạng nhất rồi. Nói may mắn ai mà tin được.]

Vương Triết dừng lại một lúc đợi Tuyết Lam kịp tiếp thu lượng thông tin trên xong cậu mới nói tiếp:

“Gần một tuần không đến gặp cậu là do gia đình có việc nên không thể ra ngoài được. Nhưng cậu cũng không thể một lần chủ động đến tìm tớ à?” Cậu cười nhếch mép đầy xấu xa.

Tuyết Lam mắt lườm lại Vương Triết. [Lại điêu, chắc muốn trả thù vì mình cùng đội với người khác đây mà.]

“Tớ luôn coi cậu là bạn, còn hơn thế nữa. (Dơ bẩn) ở đây không phải nói cậu đâu nên xin cậu đừng nghĩ oan cho tớ như vậy, tội tớ. Về sinh nhật thì tớ cũng không biết mấy đứa nhóc đó lấy thông tin ở đâu mà lại đến nữa. Tớ cũng muốn sinh nhật mình tổ chức có cậu xuất hiện lắm nhưng cậu xem, chỉ mới có hai đứa kia thôi mà đã đau đầu như vậy rồi. Tớ nghĩ cậu sẽ không thích nên định tối lẻn ra rủ cậu ra ngoài ăn bánh cùng thôi. Nhưng cậu biết không, đêm đó là đêm đáng sợ nhất cuộc đời tớ. Nghe tin cậu tai nạn tim tớ như ngừng đập vậy. Xin cậu hãy luôn khỏe mạnh nhé!” Vương Triết cúi xuống hôn lên cánh tay đang bó bột của Tuyết Lam.

Mặt bắt đầu nóng lên, cô vội vàng lùi về sau một bước nói:

“Coi như tớ với cậu hòa. Không còn sớm nữa, tớ về đây.”