Chương 34

“Chị Trương Tuyết Lam! Em tên là Cố An. Là em có mắt như mù. Em xin khép đít dập đầu tạ lỗi với chị. Là em sai, mong chị tha lỗi cho em.”

Nói dập đầu tạ lỗi là dập đầu tạ lỗi ngay, cậu ta liên tục dập đầu xuống đất. Mỗi lần cúi xuống là một lần xin lỗi. Tính Tuyết Lam vốn dễ mủi lòng thương người nhưng nhớ đến nguyên nhân dẫn đến ngày hôm đó cô lập tức thay đổi sắc mặt.

“Cậu đã gây ra lỗi gì? Tôi nhớ tôi đâu phải là người mà cậu phải xin lỗi nhỉ?” Tuyết Lam khoanh tay đứng thẳng người, cằm hất lên, nhìn người đang quỳ dưới chân bằng nửa con mắt.

“Dạ! Em…em…là em không có hiểu biết, đã nói em của chị mắc…”

“Nói cho cẩn thận.” Tuyết Lam chen ngang lời Cố An, ngăn không cậu ta nói điềm gở.

“Bốp!” Đột nhiên cậu ta tự vả miệng mình.

“Em xin lỗi! Em lại sai nữa rồi. Là em không hiểu biết đã có lời xúc phạm đến em gái chị. Em sẽ đến xin lỗi em gái chị nữa. Mong chị tha lỗi cho em.” Cả người và giọng Cố An đều run lên như thể có ai đang cầm dao phía sau uy hϊếp. Cậu lại tiếp tục vừa dập đầu vừa thành khẩn xin lỗi.

Nhìn dáng vẻ này của cậu ta khiến cô cũng mủi lòng thương cảm. [Nhưng đến gặp em gái mình thì càng không được, con bé sẽ cảm thấy mặc cảm hơn về bản thân và cảm thấy đau lòng khi biết mình chính là nguyên nhân khiến chị gái bị như vậy]. Cứ thế Tuyết Lam đắm sâu trong suy nghĩ của mình.

Chờ mãi vẫn không nhận được sự chấp nhận, Cố An càng trở nên quỳnh quáng hơn. Tay cậu run bần bật nắm chặt lấy chân Tuyết Lam.

“Chị! Tha lỗi cho em đi chị. Chị không tha thứ cho em thì anh Vương Triết gϊếŧ em mất. Chị! cứu một mạng người hơn xây bảy tháp phù đồ. Cứu em một mạng đi chị, em hứa sẽ làm trâu làm ngựa cho chị suốt đời.”

Không biết có phải cậu ta diễn xuất quá tốt hay không nhưng trông cậu ta như chỉ cần Tuyết Lam không nhận lời xin lỗi thì lập tức cậu liền bị đăng xuất ra khỏi thế giới vậy. Thấy bản thân cũng hơi quá đáng khi đứng nhìn cậu ta dập đầu đến chảy máu thế kia.

“Được. Tôi tha lỗi cho cậu. Nhưng với điều kiện.”

Cố An gật đầu, nuốt nước bọt chờ đợi điều kiện sắp được đưa ra.

“Như cậu biết đó, em gái tôi bị bệnh. Nếu vô tình có gặp nó thì cậu hay những người xung quanh cậu nhớ không được nói đến những gì nhạy cảm liên quan đến vấn đề này và đương nhiên cậu vẫn phải xin lỗi nó. Hừm… nhưng không được để em ấy biết.”

“Chị à! Không để con bé biết thì sao xin lỗi được.” Cố An khó hiểu với yêu cầu sau của cô.

Tuyết Lam ngồi xổm xuống suy nghĩ một lúc, rồi quay sang nhìn chàng trai vẫn đang quỳ kia.

“Cậu nhất quyết phải xin lỗi xong trong ngày hôm nay?”

“Đúng.” Cố An gật đầu mạnh.

“Được! Chiều nay đúng hai giờ, cậu bí mật đến nhà chú tôi. Cứ đến lúc đó đi rồi tính tiếp. Giờ thì cậu về trước đi.”

Cố An gật đầu, bay vào lại bụi cây lúc nãy ngồi.

Tuyết Lam: “?”

“Tôi nói cậu về nhà đi chứ không phải kêu cậu về lại bụi cây.”

Giọng nói thì thào từ bụi cây vang lên: “Đây là nhà của em mà chị Trương Tuyết Lam! Từ khi sự việc ngày hôm kia xảy ra thì đây đã là nơi che chở tấm thân ngọc ngà này trước bão táp rồi.”

[Thì ra người có tiền vẫn không thể chữa được căn bệnh ngốc.]

Thời gian sớm hơn dự kiến, bố mẹ cô đưa Linh Nhi đi kiểm tra sức khỏe định kỳ lúc một giờ. Tuyết Lam biết Cố An không về nhà mà đã đứng đợi đâu đó xung quanh đây.

“Gấu trúc…Cấu trúc…Gấu trúc…” Tuyết lam gọi vào mấy bụi cỏ xung quanh.

“Thiên thần sa ngã đến đây.” “Bộp!” Cố An từ trên cao nhảy xuống.

[Biết ngay mà. Cậu ta là người biết võ. Hèn gì hôm trước, bị quật có một phát mà giờ chân mình đã đen thui.”

Nghĩ lại nếu không nhờ Vương Triết đỡ thì giờ đây mắt cô chắc cũng một chín một mười với mắt cậu ta. [Chỉ nghĩ thôi đã thấy đau rồi]. Quay lại vấn đề chính, Tuyết Lam đưa ra một đồ vật.

“Xin lỗi đi.”

“Chị Trương Tuyết Lam, không phải chị nói em phải xin lỗi cái bô đầy vi khuẩn này đầy chứ?” Ánh mắt Cố An đầy kinh tởm tránh xa cái bô trước mặt.

“Đây là cái bô khi nhỏ con bé dùng. Không muốn để con bé biết nên chỉ còn cách này thôi. Sao? Không muốn xin lỗi nữa à? Vậy thì về đi, chắc giờ này ai đó đang chờ sẵn ở nhà rồi đấy.” Tuyết Lam quay người rời đi.

Cố An vội túm chân cô lại: “Chị! Mình thay thành cái khác cũng được mà nhỉ? Ha…ha…ha”

Tuyết Lam là người rất biết nắm lấy thời cơ, một khi ai đã bị cô nắm thóp thì sẽ bị dí tới cùng: “Hahaha… Về nhà bình an nhé!”

Cố An: “Khoan! Chị, em đùa thôi. Em xin lỗi bé nó ngay đây ạ.”

Đúng như đã hứa cậu ta đã thành tâm quỳ xuống xin lỗi trước cái bô, còn cô thì vui vẻ đồng ý không để tâm đến chuyện hôm đó nữa.