Chương 33

“Bố! Hôm nay con có thể ra đồng cùng không ạ.” Sáng nay, Tuyết Lam ngủ dậy rất sơm. Cô đã ngồi dưới cầu thang đợi bố mình từ lâu.

“A! HẾT HỒN… Được thôi, con gái. Nhưng lần sau đừng bất thình lình ngồi một cục ở dưới rồi lên tiếng như vậy. Làm ơn, hãy thương ông già này với.”

Tuyết Lam cười khúc khích: “Bố à! bố mới ba mươi bảy thôi mà. Đừng than mình già nữa.”

Hôm nay chỉ có bố và Tuyết Lam ra đồng. Chấn thương ở chân của ông đã lành rồi nên ông lấy xe đạp của chủ chở con gái dạo một vòng quanh làng trước khi ra đồng. Ông chợt dừng xe tại nhà thuốc của bố Tiểu Minh. Tuyết Lam đi theo sau bố vào trong.

“Anh xem giúp tôi thử má của con bé với. Hôm nay là ngày thứ hai rồi như má nó càng lúc càng sưng to.”

“Chật…Chật… Hằn rõ nguyên bàn tay luôn này, người nào đánh cháu nó ác vậy.” Thầy thuốc nhìn khuôn mặt bị sưng tím tròn vo một bên của cô bé mà cảm thán.

Bố Tuyết Lam đứng chỉ biết xấu hổ vuốt mặt cười cho qua chuyện.

“Không sao! Về chịu khó chườm đá thì vết bầm sẽ tan thôi. Trước mắt cứ dán thêm miếng dán cao này là được.”

Đại Phước mãi lắng nghe thầy thuốc nói chuyện thi thoảng hai người lại đá sang vấn đề khác thành ra câu chuyện cứ thế kéo dài. Tuyết Lam nhín bóng người lấp ló trong nhà, cô tò mò chạy lại xem phía sau là ai.

Cô và đối phương cùng lúc đầu giật mình, đầu cả hai cùng lúc ngã ra sau.

“A! Tuyết Lam, chào cậu.” Tiểu Minh ngượng ngùng né tránh ánh mắt của cô.

“Chào!” Tuyết Lam đáp lại.

“Vết thương cậu ổn chứ?”

“Cậu nhìn vầy thì chắc cũng biết là ổn hay không mà ha! Cậu yên tâm, tớ không nói với ai là cậu gặp và nói chuyện với tớ vào hôm nay đâu.” Tuyết Lam biết Tiểu Minh sợ đám trẻ trong xóm biết mình nói chuyện với cô sẽ không chơi với mình nữa nên Tuyết Lam cũng hiểu mà quay đầu lại kéo tay bố rời đi.

Đại Phước bị con gái kéo đi gượng gạo chào tạm biệt thầy thuốc. Ông nhìn về hướng con gái đi ra, thấy bóng của một bé trai phản chiếu dưới nắng, ông liền hiểu ra. Không phải vì là người lớn mà Đại Phước không biết gì, mà thật ra ông biết con gái mình đang bị mấy đứa trẻ trong xóm làm khó. Đại Phước muốn con cảm thấy thoải mái nên vẫn vờ như không biết gì mà chỉ âm thầm bầu bạn cùng con những lúc Tuyết Lam muốn đi cùng mình ra đồng.

“Tuyết Lam! Hôm nay công việc là chặt thu hoạch mía, mà tay con đang bị thương nên con ngồi chỗ mát ở đây đợi bố nhé!”

“Okay” Tuyết Lam đưa ngón cái lên thán phục người ba đầy tâm lý.

Trước khi đi làm việc, ông còn đến quán hàng ròng mua cho Tuyết Lam mấy bịch bánh kẹo cho con ăn đỡ chán. Đi được một đoạn thì Đại Phước quay lại, đưa cho cô điện thoại nhắc nhở con “Nếu có chuyện gì thì gọi ngay cho chú hoặc mẹ ngay...” rồi mới an tâm rời đi. Cô cảm thấy bản thân thật may mắn khi có người cha giàu tình cảm như này.

“Cúc cu…Cúc cu…” Âm thanh kỳ lại phát ra trong bụi cây bên cạnh.

Tuyết Lam: “...”

Cô chăm chú chơi game trên điện thoại.

“CÚC CU…CÚC CU… CÚC CU…CÚC CU…CÚC CU…”

“Khụ khụ khụ…” Tiếng ho sặc sụa.

“MÁ SƯNG! Đừng giả điếc nữa.”

Tiếng gọi quá lớn khiến Tuyết Lam không thể không để tâm đến. Cô bước lại đứng trước bụi cây phát ra tiếng động.

“Tôi có tên đấy.” Tuyết Lam giọng đầy uy hϊếp.

“Vậy cậu tên gì? Tôi sẽ gọi lại.” Tiếng từ bụi cây.

“Trương…Tuyết…Lam. Nghe rồi nhớ kỹ cho chị.” Cô nhấn mạnh từng chữ.

“Dạ! Chị Trương Tuyết Lam. Em xin lỗi chị, mong chị thức lỗi cho em.” Bụi cây giọng đầy khẩn thiết xin lỗi.

Tuyết Lam chống cằm suy nghĩ một lúc, giọng nói này vừa lạ vừa quen. Cô không tài nào nhớ ra được ai có giọng này lại còn có lỗi với mình.

“Cậu là ai? Sao xin lỗi tôi?”

“Cố…” Chưa kịp nói hết tên Tuyết Lam đã quay người rời đi.

“A! Tai mình ù ghê. Hôm nay mình bị khùng hay sao mà một mình nói chuyện với cái bụi.”

Cô lấy ngón út ngoáy tai mình, vờ như nói chuyện một mình nhưng âm lượng nói khá to đủ cho người trong bụi cây nghe rõ.

Đột nhiên người từ bụi cây xông ra ngoài, đôi mắt bầm đen sưng húp to đùng, dù đã mặc quần áo kín nhưng vẫn lộ ra tay chân bầm tím. Cậu ta quỳ xuống dưới chân Tuyết Lam.