Tối đến, cũng là lúc mọi người trở về nhà. Không biết bố mẹ nghe được từ ai Tuyết Lam đánh nhau với bạn của Vương Triết mà vừa đến nhà đã gọi cô xuống nói chuyện. Trông sắc mặt của mọi người tái mét, ai nấy đều túm tụm lại hỏi cô nguyên nhân đánh nhau là gì. Nhưng dù có hỏi thế nào thì cô cũng không chịu nói ra.
“Chị ấy vô duyên vô cớ nhảy lên đá anh Cố An ạ.” Sở Ái vừa nói vừa nhún vai tỏ vẻ khó hiểu.
Đứng một bên nhìn dáng vẻ tỏ ra mình không biết gì của con bé mà Tuyết Lam cảm thấy chán ghét vô cùng. Cô dùng ánh mắt sắc lẹm liếc Sở Ái.
“Tuyết Lam. Không ngờ giờ con hư như vậy, còn liếc em họ mình không cho em nói.” Mẹ Tuyết Lam đánh vào tay cô, sau đó lôi đến nhà Vương Triết.
Bà Trương lộ rõ sự căng thẳng, phải mất một lúc lâu đứng trước cửa nhà Vương Triết, bà mới nhấn chuông cửa.
“Chào bà. Bà đến có chuyện gì không?”
“Tôi là mẹ Tuyết Lam, tôi đến có chút chuyện riêng.”
Cánh cửa tự động mở ra, bà nắm tay Tuyết Lam bước vào. Lòng bàn tay bà lạnh buốt, vô thức siết chặt tay con gái. Tuyết Lam biết hiện tại mẹ đang rất căng thẳng nên dù có bị nắm chặt đến đau thì cô cũng không la lên vì cô mong như vậy có thể phần nào giải tỏa được sự căng thẳng của mẹ.
Bước vào nhà, những người có mặt lúc chiều đều có mặt đủ cả, ngay cả ông bà của Vương Triết cũng ở đây. Bà Trương giải trình với mọi người về sự có mặt của bà và Tuyết Lam ở đây. Bà nhìn Cố An, nạn nhan của con gái mình. Bà giật mình lùi một bước về sau, không tin vào mắt mình, không ngờ rằng con mình lại có thể đánh cậu bé thành ra như vậy. Đến Tuyết Lam cũng có biểu hiện như mẹ mình khi nhìn cậu ta, cô cũng không hiểu sao trên mặt và người cậu ta lại có thêm nhiều vết thương như vậy. Nhưng không sao, với cô, cậu ta bị như vậy cũng đáng thôi [Coi như đây là nghiệp cậu phải trả khi dám trù em gái tôi đi.]
Bà Trương khom người về phía trước rồi đẩy Tuyết Lam lên:
“Xin lỗi cháu. Là cô đã dạy dỗ nó không tốt. Tuyết Lam, mau đến xin lỗi bạn đi.”
Tuyết Lam: “Tại sao con phải xin lỗi? Con không làm sai gì cả.”
“TUYẾT LAM! Mẹ dạy con trở thành đứa giang hồ đánh người, không biết xin lỗi như vậy từ khi nào hả?”
Cố An đột nhiên khẩn trương ra sức vừa quơ tay vừa lắc đầu:
“Cô à! Không cần xin lỗi đâu ạ. Thật ra cũng là do cháu nói…”
“CÂM MIỆNG.” Tuyết Lam nhanh chóng chen vào không cho Cố An nói.
“TUYẾT LAM.” Bà Trương quát lớn.
Ông bà lão lặng lẽ quan sát nãy giờ, thấy tình hình ngày càng căng thẳng cũng ra can ngăn:
“Mấy đứa nhỏ chơi với nhau, vô tình xước xát tí cũng là chuyện thường thôi mà...”
Bà Trương nhìn đứa con của mình vẫn lầm lì cứng đầu cúi gằm mặt, không có ý định xin lỗi.
“BỐP”.Tiếng bạt tai vang khắp căn biệt thự, khiến người trong nhà từ già đến trẻ đều bất động.
Tay Tuyết Lam chạm vào má mình, làn da nóng bừng, đau rát. Cái tát này là lần thứ hai cô đón nhận trong cùng một ngày, chỗ tát cũng là cùng một chỗ.
“Tuyết Lam. Xin lỗi.” Giọng bà đầy lạnh lùng như thể đây là lời nói đầy lý trí cuối cùng của mình dành cho cô.
Mắt Tuyết Lam nhòe đến nỗi không còn nhìn rõ phía trước, cô bước theo trực giác đến trước mặt Sở An cúi đầu:
“Sở An, xin lỗi cậu.”
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng giọt nước mắt rơi trên nền nhà và tiếng khóc nghẹn không thành tiếng của cô gái nhỏ.
“Ha…ha…Không…Không nhất thiết phải vậy đâu.” Cố An hoảng loạn không nói thành lời.
“Cố An, mong cháu chấp nhận lời xin lỗi của nó và bỏ qua những chuyện không hay lúc chiều đi nhé! Về tiền khám chữa…hết bao nhiêu gia đình cô sẽ trả.” Mẹ Tuyết Lam nói.
Cố An lắc đầu, liên tục từ chối. Đến khi bị Vương Triết đá vào mông cậu ta mới thốt ra:
“Dạ. Cháu chấp nhận lời xin lỗi của cậu ấy. Còn về tiền khám chữa thì không cần đâu do cháu có bác sĩ riêng nên không mất tiền đâu.”
Sau khi nhận được lời chấp nhận của Cố An, Tuyết Lam lấy tay quẹt đi nước mắt rồi ngẩng đầu lên đi về phía mẹ. Lúc này bà mới nhẹ nhõm mà thở ra.
“Xin phép ông bà và các cháu, con và Tuyết Lam đi về ạ!”
Mọi thứ trong đêm cứ thế lặng lẽ trôi qua, trên đường về nhà mẹ đã nhẹ nhàng vỗ lưng cô. Tuyết Lam biết mẹ đang an ủi mình. Cô không tránh mẹ đã tát mình mà tự trách bản thân vì khiến mẹ phải xấu hổ.
Sau sự việc lần này, qua biểu hiện của mọi người khi nghe cô gây gổ với nhà Vương Triết thì mọi người đều xanh mặt thì cô biết rằng Vương Triết và những người bên cạnh cậu ta đều không phải đơn giản.
Sang hôm sau, lại một thế lực nào đó khiến cho đám trẻ khắp xóm đều biết tin cô đánh bạn của Vương Triết. Tất cả đều tránh né Tuyết Lam như né tà, không dám chơi với cô, ngay cả Yến Ca người có cá tính mạnh mẽ luôn hành động khác biệt cũng không còn nói chuyện với Tuyết Lam.
[Tốt thôi! Tôi một mình vẫn ổn.]