Chương 31

Vương Triết im lặng ngồi bên cạnh nhìn Tuyết Lam ăn hết bát cháo rồi cẩn thận chuẩn bị thuốc và nước để trên bàn bên cạnh cho cô tiện lấy. Nhìn cô cứ coi mình như không khí, trong lòng cậu không nhìn được mà nói:

“Tớ đã tìm hiểu rồi. Đường chỉ tay không nói lên được điều gì cả. Nên cậu đừng lo. Những giả thiết đó đều không có cơ sở, chúng chưa được chứng minh. Vậy nên cậu không cần để tâm đến lời của những kẻ mê tín rảnh rỗi không có việc làm đó nói.”

[Tuyết Lam: Mê tín? Cậu ta đang nói mình rảnh rỗi sinh nông nổi?]

“...”

“Hay tớ cưới cậu. Yên tâm, có tớ thì chắc chắn người chồng hành hung hay lăng nhăng kia sẽ không dám đυ.ng đến cậu.”

[Tuyết Lam: Hôm trước nói giỡn với cậu cho vui thôi. Giờ cậu trù tôi cưới phải người chồng vừa lăng nhăng vừa nạo lực?]

Cảm thấy lời nói của cậu ta càng lúc đi xa, mới hôm qua cậu ta còn khinh cô là “dơ bẩn” không xứng với cậu ta vậy mà bây giờ trước mặt cô, cậu đang thương hại cô nên mới nói vậy?

“Đại ca à! Phải, tôi dễ tính lắm, quen ai cũng được nhưng riêng cậu thì CÚT.”

Tuyết Lam lạnh lùng nói. Xong cô đứng phắt dậy cầm bát cháo bước xuống nhà, không muốn tiếp tục ở riêng với cậu ta trong một căn phòng nữa.

Xuống tầng dưới, căn nhà vắng tanh không một ai. Cô lười nhác cầm lấy cái chổi xương kéo sền sệt ra sân trước. Bỗng phát hiện hai người bạn hôm qua cô mới nhìn thấy của Vương Triết đang ngồi trên giường tre trong sân. Nhìn dáng vẻ đầy kiêu ngạo của họ, chợt ánh mắt khinh thường nhìn đời của Vương Triết và hai người bạn của cậu ta lại hiện lên trên đầu cô. Nếu đây là nhà Tuyết Lam thì cô đã đuổi hết ba người này đi rồi nhưng tiếc là không phải. Nhìn thấy Sở Ái đang đứng bên cạnh đang dâng trà, dâng bánh kính cẩn mời họ, cô cảm thấy cô bé này mù quáng đến hết thuốc chữa.

Vương Triết vẫn luôn bám theo sau Tuyết Lam, thấy cô đứng nhìn về hướng chiếc giường tre đã bị ba người chiếm lấy. Cậu chạy lại, không phân biệt nam nữ đạp cả hai người xuống dưới rồi dùng khăn trong túi quần lau chỗ hai người đó vừa ngồi rồi trải thêm một cái khăn mới lên.

“Cậu muốn nằm à! Lên đi.” Mặt Vương Triết đầy hớn hở.

[Tuyết Lam: Bộ cậu coi tôi là người không xương lúc nào cũng chỉ biết nằm thôi?]

Tuyết Lam đi lướt qua bọn họ. Cô bắt đầu cầm chổi quét sân mặc cho Vương Triết đòi quét dùm, cô cứ thế coi đám người đó như không khí vẫn lướt qua lướt lại quét sân.

“Anh Vương! Khi nào anh mới về nhà ông bà anh. Chúng ta đã ở đây từ năm giờ sáng đến giờ rồi. Nơi đây quá tồi tàn rồi, cái gì cũng không có.” Chàng trai đi theo sau Vương Triết than vãn hết sức thảm thương.

“Không chịu được thì về.” Vương Triết lạnh lùng nói.

“Anh còn ở đây thì sao tụi em dám về cơ chứ. Đúng không, Thanh Thanh.” Cậu ta quay lại nói vô cô gái đang ngồi vắt chân, nhàm chán lướt điện thoại phía sau. Xác nhận cái gật đầu tán thành của đồng đội, cậu ta lại nháo nhào nói tiếp.

“Đấy! Thanh Thanh cũng tán thành kìa. Mà lúc nãy anh không có ở đây, có cô bé nhìn như sắp chết vậy đó. Không biết có đang mắc bệnh truyền nhiễm gì không nữa.”

Nghe đến đây, “Bặc” sợi lý trí của Tuyết Lam vốn đang căng như dây đàn đột nhiên bị đứt. Không thể nhịn thêm, cô ném chổi về phía cậu ta.

“CÚT! Thằng chó. Mày nói ai mắc bệnh truyền nhiễm hả.”

Tuyết Lam xông lên, đá một cước vào bụng cậu ta. Đối phương không phòng thủ bất ngờ bị đánh, ngã nhào về sau. Cậu ta ôm bụng định đứng lên đánh trả thì bị Tuyết Lam nhảy vồ lên giữ chặt cào liên tục vào mặt kẻ thù. Nhưng đối phương cũng không phải dạng vừa, cậu ta hình như có học qua võ thuật chẳng mấy chốc đã thoát khỏi đấm vào một bên mắt cô. May là Vương Triết đã kịp thời đỡ lấy không thì mắt cô đã bầm một bên. Nhưng ít nhiều gì cả hai cũng có xây xác dù mọi người có can ngăn.

“BỐP”.

Đột nhiên Sở Ái tát Tuyết Lam một bạt tai. Lúc này cô mới chấn tỉnh lại nhìn mớ hỗn độn trước mắt mà mình gây ra, Tuyết Lam nhìn từng khuôn mặt của bốn người trước mặt, dừng lại ở Sở Ái, cô bé vẫn ngốc nghếch mù quáng mặc cho những lời nói đầy khinh thường, mỉa mai của họ. Tại sao đều là chị em họ với nhau vậy cớ sao khi nghe lời nói đó cô bé lại theo phe họ mà đối đầu với cô. Nước mắt Tuyết Lam chảy dài, tim cô thắt lại cùng với cơn đau tê tái ở cánh tay bị gãy ùa về một lúc.

“Tôi ghét mấy người.” Tuyết Lam hét lớn rồi chảy vào phòng khóa trái cửa. Một mình lặng lẽ khóc trong trong bóng tối, đến khi mệt rồi cô mới ngủ thϊếp đi.