Về đến nhà, nhân lúc mọi người vẫn chưa phát hiện ra mình đã về. Tuyết Lam rón rén dắt xe ra sau, lấy nước dội hết vết bẩn rồi trả xe về vị trí cũ.
“Bố, mẹ hình như con bị gãy tay rồi.” Tuyết Lam nâng cánh tay lủng lẳng đưa lên trước mặt mọi người.
Cả nhà đang tụ tập dọn cơm tối, nhìn dáng vẻ Tuyết Lam đứng trước cửa mà sững người. Toàn thân cô gái ướt như chuột lột, lấm lem đầy bùn đất lại còn thêm cánh tay lủng lẳng trông không khác gì zombie.
Chén bát trên tay mẹ Tuyết Lam rơi xuống, mặt kệ chét bát bị vỡ dưới nền nhà bà lao đến kiểm tra xem có phải Tuyết Lam giỡn với mình không. Hiện thực chân thực đến mức đau lòng, cánh tay đã bị biến dạng, có thể nghe rõ tiếng “răng rắc” khi cử động nhẹ. Bà nhành chóng lau người rồi lấy quần áo mới thay cho con gái, còn Đại Phước đã chuẩn bị sẵn xe chờ ở ngoài từ lâu, tức tốc chở Tuyết Lam đến bệnh viện.
Vì thời gian từ lúc cánh tay bị chấn thương để hơi lâu, nên cánh tay đã bị sưng phù to và bầm tím xung quanh chỗ bị gãy. Bố mẹ Tuyết Lam chăm chú lắng nghe bác sĩ nói về tình hình của con mình mà tự trách bản thân. Tuyết Lam ngồi bên cạnh được các chị điều dưỡng băng bó vết thương nhìn sang hai người, cô cảm thấy bản thân mình thật tệ khi đã khiến bố mẹ đau lòng.
Đang cảm động với tình cảm gia đình thắm thiết thì vừa mới bước ra khỏi phòng khám bà Trương đánh một phát vào mông cô.
“Giờ thì sướиɠ rồi. Hôm nay đến ngày con rửa bát mà nhỉ. Nhưng đừng nghĩ mình được miễn làm việc đấy nhé! Gãy tay phải thì vẫn còn tay trái mà đúng không. Vậy thay vì rửa chén bát thì mình quét nhà ha.”
“Mẹ! Con đang là thương binh mà.” Tuyết Lam không tin được người mẹ này với người mẹ lúc trong phòng khám vừa rồi có phải cùng một người không.
Bà Trương cứ thế mà tiếp tục bước vào xe ngồi vờ như không nghe thấy con gái nói gì.
[Khổ ghê! Bị thương như vầy rồi còn không thoát khỏi kiếp nô ɭệ.]
Nguyên cả một buổi tối, Tuyết Lam bị cơn sốt và cơn đau nhức ở vết thương hành không ngủ được, mãi đến gần về sáng cô mới chợp mắt.
Không biết bản thân bị ám ảnh đến mức nào mà ngay cả là trong mơ hay thực tại cũng không phân biệt được, cô mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt Vương Triết nằm đối diện mình. Gương mặt nãy đã một tuần cô không nhìn thấy với cự ly gần như vậy. Vẫn còn trong cơn buồn ngủ, Tuyết Lam lim dim nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.
“Tuyết Lam! Dậy đi con. Ăn ít cháo rồi còn uống thuốc.”
Tuyết Lam lờ mờ tỉnh dậy, mẹ đỡ cô ngồi dậy tựa lưng vào gối rồi lấy khăn đã nhúng nước ấm lau mặt giúp con gái.
“Mấy giờ rồi ạ?”
“Mười hai giờ rồi. Nào! Ăn cháo đi.” bà đưa muỗng cháo lên, nhẹ nhàng đút cho con gái từng muỗng.
“MẸ! LINH NHI KHÓ THỞ.” Giọng Linh Chi hét lên thất thanh.
Bà Trương gấp gá đặt bát cháo lên bàn bên cạnh.
“Con tự ăn tiếp đi nhé! Vương Triết! Con giúp cô trông Tuyết Lam nha!” Nói xong bà liền chạy ra khỏi phòng.
[Vương Triết?] Tuyết Lam nhìn về hướng mẹ lúc nãy nhìn. Quả thật Vương Triết đang ở đây, cậu ta vẫn ngồi ở vị trí cũ khi mỗi lần vào đây. Chợt những lời mà cậu nói hôm qua ùa về trong đầu cô, cơn tức giận lại một lần nữa sôi sục. Tuyết Lam nằm xuống, chăm trùm kín đầu không muốn nhìn thấy cậu ta.
“Sao mới có mấy ngày không gặp mà cậu đã bị thương như vậy rồi?” Giọng Vương Triết run run.
Không thấy cô trả lời, cậu kéo chăn ra. Vì chỉ dùng một tay nên dù có nghiến răng nghiến lợi cố hết sức giữ lại thì cái chăn vẫn bị lôi đi.
“Đừng đắp kín vậy, cậu sẽ bị ngợp đấy.” Vương Triết nhẹ nhàng đắp lại chăn đến phần bụng Tuyết Lam.
“Đây! Cậu ráng ăn đi rồi uống thuốc.” Vương Triết sang bên kia cầm bát cháo trên bàn lên, cậu cẩn thận thổi làm nguội cháo rồi đưa muỗng chạm vào miệng Tuyết Lam.
Tuyết Lam quay đầu ra chỗ khác từ chối. Chợt nghe tiếng mọi người đang nháo nhào ở tầng dưới, cô quay lại, im lặng lấy lại bát cháo trong tay Vương Triết. Cô biết rõ tình hình gia đình mình như thế nào, Linh Nhi sực khỏe của cô bé ngày càng xấu, căn bệnh cũ lại thường xuyên tái phát. Cả nhà đã đủ mệt mỏi khổ sở rồi, vậy mà giờ trong nhà có thêm một người bị thương tật nữa lại tăng thêm gánh nặng về kinh tế lẫn tinh thần. Dù có giận Vương Triết thì cô cũng không thể để gia đình phải chịu khổ thêm về mình, Tuyết Lam tự nhủ bản thân phải mau chóng hồi phục để còn giúp đỡ bố mẹ.