Chương 29

“Mọi người thấy đấy. Hôm nay, tôi chỉ tổ chức người trong gia đình thôi.” Vương Triết lười nhác nói.

Từ khi hai người bạn của Vương Triết xuất hiện, nhìn vào ngoại hình và cách ăn mặc của bọn họ, rồi nhìn lại bản thân mình đám trẻ cảm thấy xấu hổ với những bộ đồ mà chúng đang mặc. Chúng nhận ra giữa mình và cậu ta quá khác biệt, không thể vươn tới chữ “bạn” chứ nói gì đến việc thân thiết đến mức có thể tổ chức sinh nhật riêng.

“Vậy tụi tớ về vậy. Cậu với gia đình ăn sinh nhật vui vẻ nhé!” Cả đám gượng gạo dấu đi những món đồ mà mình đã chuẩn bị sau lưng.

Đợi đến khi đám đông đã rời đi hết thì Sở Ái vẫn đứng đó, cô bé cầm bó hoa hồng bước lên bậc thang đứng trước Vương Triết.

“Anh Vương Triết! Em tặng anh này. Anh… Anh ăn sinh nhật với gia đinh xong rồi tối ra ngoài với em một chút được không?” Cô bé dùng đôi mắt long lanh nũng nịu nói.

Vương Triết cau mày, mắt cậu dừng lại ở vòng hoa trên đầu Sở Ái.

“CÚT… Tôi ghét hoa. Vứt cái rác rưởi trên đầu đi.” Đột nhiên sắc mặt cậu ta tối sầm lại, quát lớn.

Sở Ái bị dọa sợ, ôm mặt khóc chạy đi.

“Anh Vương à! Anh lại làm con gái người ta khóc rồi kìa.” Chàng trai bên cạnh ôm bụng cười như được mùa.

“Từ lúc được nghỉ hè, đột nhiên không thấy động tĩnh gì. Tưởng cậu ta chết ở xó xỉnh nào rồi. Thì ra là kết bạn với đám quê mùa này.” Ánh mắt cô gái xinh đẹp nhìn Sở Ái chạy đầy kinh tởm.

“Ha… Đám dơ bẩn đó mà cũng xứng?” Vương Triết dùng một tay vuốt tóc, miệng cười đầy khinh bỉ.

“Không phải bị hai ông bà già đồng lòng chơi xấu, tống tôi xuống đây thì làm sao bổn thiếu gia lại ở cái chốn rách nát này.”

Ở bụi cây dù chỉ nghe được thấp thoáng nhưng chứng kiến cách cậu ta ngạo mạn như vậy khiến Tuyết Lam vô cùng tức giận. Bạn của cậu ta thì không nói nhưng Vương triết không ngờ cậu ta lại là người như vậy. Cô không biết những đứa trẻ đó đã từng giúp đỡ cho cậu hay không nhưng cô tức giận với lời cậu nói “Đám dơ bẩn đó mà cũng xứng?” là gồm có Tuyết Lam chăng?

Tuyết Lam luôn nghĩ rằng, mấy ngày ở cùng nhau thì giữa cô và cậu đã là “bạn” nhưng hóa ra cậu ta luôn xem cô là “dơ bẩn” không xứng để làm bạn với cậu. Tuyết Lam cảm thấy mình lại một lần nữa bị một người mình xem là “bạn” phản bội. Từ lâu. tình bạn đối với cô là một thú vô cùng xa xỉ, cô có rất ít bạn và trớ trêu thay những người bạn ấy thường lợi dụng hay phản bội cô, bỏ cô đi theo một người khác. Chỉ một mình Tuyết Lam luôn là người bị bỏ rơi. Để bảo vệ lòng tự trọng cuối cùng của mình, cô bắt đầu tự mình rời đi khi một mối quan hệ báo động. Nhưng dù cho có dặn chính mình hết lần này đến lần khác rằng lần sau không được sống hết lòng vì bạn thì vòng lặp ấy cứ thế vẫn tiếp diễn.

[Tuyết Lam: Hài…Lại thêm một người nữa.]

Tuyết Lam ước bản thân mình chưa từng nghe và chưa từng chứng kiến những việc vừa mới xảy ra khi nãy. Giá như bản thân cô không tò mò đi theo thì chắc giờ đã không ám ảnh giữa quá khứ và thực tại mà suy nghĩ nhiều như vậy.

Cô gái cúi đầu cứ thế mà đạp hết tốc lực lao nhanh về phía trước, giải tỏa đi cơn thịnh nộ đầy toxic trong mình.

“KÉT…”

“UỲNH !!!”

“BÕM”.

Chiếc thắng gấp vẫn không kịp vấp phải hòn đá khiến cả người lẫn xe ngã xuống bậc thang ruộng. Người Tuyết Lam quay mòng mòng rồi rớt xuống mương nước.

“RẮC”.

Trong lúc cô đang cố chống người ngồi dậy thì tiếng khớp hay tiếng nứt xương tay giòn tan kêu lên. Nhưng trông cô có vẻ không mấy quan tâm gì đến tay mình, cô ngẩng đầu nhìn chiếc xe đạp đang nằm chênh vênh giữa bậc thang ruộng.

[May ghê, xe không bị sao cả. Trông chỉ bẩn chút thôi, về rửa cái là sạch bong.]

Tuyết Lam ngồi cười ngây ngốc. Cô gắng sức dùng toàn bộ cơ bắp hai chân và cánh tay còn lại đứng dậy.

[Nhưng lên sao giờ?]

“CỨU!!!!” Tiếng kêu cứu vong khắp nương ruộng.

Lạ thay hôm nay xung quanh không có lấy một bóng người. Chỉ có tiếng quạ đáp lại: “Quạ…Quạ…Quạ…”

[Vâng! Cảm ơn đã an ủi.]

Chật vật một thời gian lâu, Tuyết Lam mới kéo chiếc xe lên được thì trời lúc này cũng đã tối. Không biết gia đình vô tình hay vô tâm mà dù trời đã tối vẫn không có ai đi tìm cô. Vì một tay không cử động được, bản thân lại là một tay lái gà nên không dám chạy xe bằng một tay. Và cứ thế dưới bóng đèn đường một người một xe dắt nhau đi về.