Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lười. Không Thích, Chỉ Yêu Thôi

Chương 28

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chuyện gì đến cũng sẽ đến, không có kỳ tích nào xảy ra cả, đội thắng cuộc là Sở Ái và Vương Triết. Dù có lành nghề cỡ nào thì cũng mất mấy giây Tiểu Minh mới sửa được chiếc xe. Trong thời gian ngắn ngủi đó, cũng đủ để các xe phía sau vượt lên, lại còn đang dừng ngay trên đoạn đường dốc không có đà để lên nên Tuyết Lam và Tiểu Minh trở thành nhóm cuối về đích.

Nhìn Sở Ái đứng trên bậc thang kiêu căng nhận phần thưởng, Tuyết Lam đau lòng gào thét:

[LINH LAN… Hic…Hic… Tạm biệt.]

Cuộc thi kết thúc cũng là lúc ai ở đâu thì người đó về nhà người ấy. Lúc Tuyết Lam ngồi lên xe nhờ Tiểu Minh chở về thì đột nhiên lốp xe nổ.

[Tuyết Lam: Hôm nay là ngày gì vậy trời…].

Tình huống đến quá đột ngột, khi này tất cả mọi người đã về hết nên không một ai có mặt tại hiện trường để giúp bọn họ. Tuyết Lam và Tiểu Minh chỉ biết nhìn nhau rồi cười ngượng ngùng. Cả hai không nói gì nhưng cũng tự hiểu rồi đi bộ về hai hướng khác nhau.

[Đừng hiểu lầm, nhà của chúng tôi ở hai hướng khác nhau.]

Dưới ánh hoàng hôn, một mình Tuyết Lam hiên ngang đi trên con đường làng. Kì lạ thay, tâm trạng cô bây giờ không cảm thấy vui khi được tự do ở một mình mà giờ đây có chút gì đấy cô đơn.

Về đến nhà, góc sân đã không còn chiếc xe đạp đen ánh đỏ ở đó. Trong lòng cô gái có chút hụt hẫng, Tuyết Lam nghĩ phải chăng hồi chiều mình đã tiêu hao quá nhiều năng lượng nên cảm thấy đói chăng? Cô đi theo hướng của mùi thơm tỏa ra trong nhà, một mâm cơm đã chuẩn bị tươm tất trên bàn. Cô gái liền quên đi mọi thứ liền gia nhập vào bữa tối cùng gia đình.

Đã được gần tròn một tuần Vương Triết không đến nhà chú cô, đám đông cũng không còn tụ tập xung quanh đây. [Tuyết Lam: Cũng tốt thôi, càng khỏe. Mất đi một người lúc nào cũng dính như sam, làm gì cũng như có camera giám sát.]

“MẸ! Con đi ra ngoài nha!”

Sở Ái hôm nay mặc một chiếc đầm xòe màu hồng có phần già dặn so với lứa tuổi của minh, đầu buộc hai bím tóc, đội thêm vòng hoa linh lan tạo điểm nhấn trên đỉnh đầu.

“Lại tìm anh Vương Triết nữa à! Đừng có làm phiền anh quá đấy.” Mẹ Sở Ái đang cất lương thực trong nhà kho ngó đầu ra nhắc nhở con gái.

“Biết rồi. Nhắc lại là con không ăn tối ở nhà đâu nhé!” Sở Ái nói xong, hất hai bím tóc ra sau ưỡn ngực đi ra ngoài, ngồi lên xe đạp của Tiểu Minh.

Mọi ngày Sở Ái đều ra ngoài chơi như vậy nhưng không hiểu sao nhìn cô bé ăn diện hơn vào hôm nay khiến sự tò mò trong Tuyết Lam bỗng dưng dâng lên. Cô lẻn lấy chiếc xe đạp màu hồng ở sau nhà rồi chạy theo sau hai người đó.

Đúng như thím nói, cô bé lại đến nhà Vương Triết, xung quanh ngôi nhà vẫn tụ tập đông đúc đám trẻ trong xóm như bình thường. Nhưng lần này tất cả đều ăn mặc có phần sạch sẽ, chỉnh tề hơn trước. Khi trước, chúng chỉ mặc quần đùi, áo ba lỗ, chân thậm chí còn không mang dép, tay chân lấm lem đầy đất cát.

“Mọi người! Đã chuẩn bị hết rồi chứ?”

“Rồi.”

“Được! Vậy tớ bắt đầu nhấn chuông đây.”

Bọn trẻ xúm lại, xì xào thảo luận với nhau. Tuyết Lam im lặng ẩn mình vào bóng tối trong bụi cây bên cạnh, nghe được chữ được chữ không. Chợt cánh cửa mở ra, một chàng trai tuấn tú với bộ comple đuôi cá, tóc vuốt ngược ra sau tỏa ra sức hút mãnh liệt. Cậu ta đứng trên cao nhìn đám người phía dưới một lượt rồi nhướng mày.

Hồn của cả đám đang bay nhảy khắp nơi trước vẻ đẹp chấn động kia thì bị cái nhướng mày của cậu ta kéo hồn về.

“A! Đẹp thật! Thiên thần sa ngã…” Yến Ca bất giác nói lên tiếng lòng của mình.

“Bụp” Mọi người đánh mạnh vào người chị ta, cho chị tỉnh lại.

“MỘT…HAI…BA…” Yến Ca bắt nhịp.

“CHÚC MỪNG SINH NHẬT VƯƠNG TRIẾT.”

Tất cả đồng thanh hô to lời chúc mừng. Nhưng đổi lại là một khoảng không tĩnh lặng và ánh mắt vô cảm của Vương Triết.

“A! Xem cậu ta kìa, bất ngờ đến nỗi không nói nên lời rồi.”

“Vương Triết chúng tớ vô nhà cậu thổi nến nhé. Bánh sinh nhật, bánh kẹo còn cả đồ uống nữa chúng tớ đã chuẩn bị xong rồi.” Một cậu bé trong đám vui vẻ nói.

Gương mặt chàng trai được chúc mừng trông không vui, cậu ta vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng mãi một lúc lâu sau mới khuyến mãi thêm nụ cười mỉa mai. Dù có ngốc đến mấy, khi liên tiếp bị hai lần không được hưởng ứng lại thì chúng cũng biết rằng mình không được chào đón.

“Anh Vương à! Có chuyện gì vậy?” Giọng nam bí ẩn vang lên mang ý cười đùa.

Bỗng xuất hiện thêm hai người một nam, một nữ từ phía sau Vương Triết bước đến, trông họ chạc bằng tuổi với cậu ta. Ngoại hình cả hai đều nổi bật, họ mặc trên mình bộ đồ hết sức thời thượng nhìn thôi cũng biết vô cùng đắt đỏ.
« Chương TrướcChương Tiếp »