Chương 4-3

Chỉ có mỗi mình Đào Đại Tráng nhìn theo Đào Nguyên bằng vẻ mặt không nỡ, sau đó khẽ thở dài ‘haizz’ một tiếng, rồi quay đầu sang nói với Điền La và Cố Vân Chuẩn bằng chất giọng ôn hòa: “Ngươi cũng thấy rồi đó, bản thân ta chỉ là một gã sợ vợ, mọi chuyện trong nhà đều do mẹ tụi nhỏ quyết định, cũng chẳng ít lần thằng bé phải chịu khổ.”

Điền La gật đầu, sau đó Đào Đại Tráng lại nói tiếp: “Số của Đào Nguyên đúng là khổ đủ đường, ta đã nhặt thằng bé về hồi nó còn đỏ hỏn từ trong một ổ sói, chậm một chút nữa thôi là có khi nó đã bị sói ăn thịt rồi. Cũng không biết cha mẹ nào mà nhẫn tâm vứt bỏ nó nữa. Ta kìm lòng chẳng đặng nên mới ẵm nó về nhà nuôi… Thằng bé là một đứa hiền lành, bình thường cũng ít nói, nhưng việc gì thằng bé cũng biết làm hết. Ngươi đừng có la nó, nó khổ lắm rồi…”

“Ừm, ta đã nhớ kỹ những lời ông nói rồi. Sắc trời cũng không còn sớm nữa, bọn ta phải đi đây.” Điền La ngước nhìn bầu trời, thấy những đám mây đen đang ùn ùn kéo tới, hắn cảm thấy trời sắp có mưa to. Hắn không khỏi chột dạ khi nhớ lại những gì Đạo sĩ Tế Côn đã dặn dò trước đó.

Lần này đây, trời mưa mà hắn không những ra khỏi nhà, lại còn cứu một ca nhi. Chuyện này thật sự quá khó tin.

***

Mưa mỗi lúc một lớn, trời càng lúc càng tối đen, chẳng thể nhìn rõ đường xuống núi. Nếu mạo hiểm xuống núi dưới cơn mưa to thế này e rằng sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm, thế nên ba người Điền La đành tìm một hang động để nghỉ tạm qua đêm.

Người phát hiện ra hang động là Đào Nguyên. Đào Nguyên quanh năm lăn lộn trên núi nên chính cậu là người biết rõ chỗ nào có hang động, chỗ nào an toàn nhất, cả hai người Điền La và Cố Vân Chuẩn đều không thể sánh bằng. Cậu chia phần lương khô mang từ nhà đến cho Điền La và Cố Vân Chuẩn rồi giải thích: “Lúc thu dọn hành lý ở nhà, ta đã lén trộm nó ở trong bếp, chỉ sợ trên đường đi có chuyện gì xảy ra thôi.”

“Ngươi làm vậy là đúng, nếu không thì tối nay, chúng ta đều sẽ phải chịu đói.” Cố Vân Chuẩn vừa ăn miếng lương khô vừa câu được câu không trò chuyện với Đào Nguyên.

Trái lại, Điền La lại có phần trầm lặng hơn. Từ lúc nhóm lửa xong, hắn chỉ lặng lẽ ăn lương khô, tiện thể lén quan sát Đào Nguyên đang nghiêm túc ngồi ở phía đối diện.

Lúc trước hắn chỉ mới lén lút nhìn Đào Nguyên có vài lần, giờ đây hắn lại nương theo ánh lửa mà nhìn thấy rõ từng đường nét trên khuôn mặt kia — làn da màu lúa mạch khỏe mạnh, khuôn mặt bóng loáng, gương mặt góc cạnh hơn hẳn những người bản địa, đôi mắt đen sâu thẳm, hàng chân mày đen rậm như mực, sống mũi cao thẳng lạnh lùng, đôi môi mỏng nhưng lại phảng phất nét gợi cảm đầy xa lạ. Nói tóm lại, đó là một khuôn mặt đầy nam tính.