Dù thế nào đi nữa Đào Đại Tráng cũng không ngờ được bà nhà mình lại đòi hỏi một cái giá trên trời như vậy. Ông cũng hiểu rõ, sau khi chuyện lần này qua đi, nói không chừng bà nhà mình sẽ lại gài bẫy Đào Nguyên cho mà xem. Tuy Đào Nguyên không phải con ruột, nhưng dù gì cũng là đứa con ông nuôi nấng từ nhỏ. Hán tử trước mặt cao lớn vạm vỡ, thân hình cơ bắp, trông qua đã biết là người có thể làm việc. Đào Nguyên đi theo hắn, chắc chắn sẽ tốt hơn việc làm thϊếp cho kẻ khác nhiều. Vì vậy, ông giả vờ vô tình mà liền tiết lộ mức giá thực tế, sợ bà nhà mình đòi quá cao làm người ta chạy mất, lỡ mất chuyện tốt này.
Lưu Tiểu Thúy nào biết được mấy toan tính trong lòng Đào Đại Tráng, ả ta quay đầu lại trừng mắt nghiến răng nói: “Ông ngậm miệng lại cho tôi, đừng có xen vào!"
Điền La nghe toàn bộ cuộc đối thoại này rõ mồn một, cũng đoán được Lưu Tiểu Thúy đang có tính toán gì. Hắn liền làm ra vẻ khó xử, nói: "Bọn ta không có nhiều bạc như vậy, chỉ có một lượng rưỡi bạc mà thôi, sợ là không mua nổi."
Không cho Lưu Tiểu Thúy kịp lên tiếng, Đào Nguyên đã nóng nảy vội vàng nói với Lưu Tiểu Thúy: “Hồi nãy ta cũng nghe rõ rồi, ca nhi cưới hay gả là chuyện của ca nhi. Ta chỉ chịu đi theo đại ca này, còn người khác, đừng hòng ta chịu. Ngươi mà ép ta, ta kiện ngươi lên quan cho ngươi coi.”
Mặt của Lưu Tiểu Thúy lập tức tái xanh, ả ta định xông lên đánh Đào Nguyên nhưng lại sợ Điền La đang đứng đối diện, cuối cùng đành tức giận quay đầu, giáng thẳng một cái bạt tai lên mặt Đào Đại Tráng. Sao nào, ta đánh ông nhà mình thì có ai quản chắc!
Điền La thấy hành động của Lưu Tiểu Thúy, cả người như bị bật trúng công tắc nguồn mà bật cười ra tiếng, nói: "Nếu ngươi không thèm dùng số bạc này, vậy thôi bỏ đi, trời cũng không còn sớm nữa, bọn ta đi đây."
"Khoan đã! Một lượng rưỡi thì một lượng rưỡi, ta bán!" Lưu Tiểu Thúy dứt khoát nói. Trước đấy ả ta đã bàn bạc với bà mai về sính lễ của con trai lớn Đào Tùng là một lượng bạc, giờ có thể kiếm thêm nửa lượng, ít ra cũng có thể mua thêm mớ đồ ngon xài trong nhà. Dâu mới vào cửa thì cũng phải đãi đằng đàng hoàng một chút.
Nếu lần này không bán được Đào Nguyên, theo tính cách của cậu ta, chắc chắn sẽ không để mình dễ dàng gài bẫy nữa. Huống hồ, Đào Nguyên cũng đã mười tám, không gả đi thì chẳng lẽ sau này phải cưới vợ, mà nhà này thì lấy đâu ra tiền cưới vợ cho cậu ta!
Bên kia, Điền La thấy Cố Vân Chuẩn gật đầu, bèn nhận lấy mấy miếng bạc vụn từ tay ông ta, bước đến trước mặt Lưu Tiểu Thúy, chẳng chút do dự nói: “Vậy một lượng rưỡi, ta nhờ đại ca viết một bản khế ước, các ngươi điểm chỉ ký tên, từ nay về sau không còn quan hệ gì với Đào Nguyên nữa.”
Lưu Tiểu Thúy vừa thấy bạc mắt đã sáng quắc như đèn pha, lập tức đổi hẳn thái độ thô lỗ ban nãy, liên tục gật đầu rồi dẫn Điền La cùng mọi người đến thôn của mình ở trên núi, tìm lý chính làm chứng, điểm chỉ xong phủi mông rời đi.