Điền La biết rõ sau khi chuyện lần này qua đi, chàng trai tên Đào Nguyên này chắc chắn sẽ không thể tiếp tục ở lại căn nhà đó nữa. Hơn nữa, với bản tính thâm độc lòng lang dạ sói tham tiền độc đoán của ả Lưu Tiểu Thúy kia, ả nhất định sẽ tìm một gia đình khác để tiếp tục hành hạ Đào Nguyên.
Hắn đấu tranh tư tưởng, giằng co một hồi rồi mới sờ vào túi tiền lép xẹp của mình, sau đó quay đầu lại nhìn Cố Vân Chuẩn đang đứng ở sau lưng cười khổ: "Cố huynh, huynh có mang theo bạc bên người không?"
Cố Vân Chuẩn làm ra vẻ mặt ta hiểu mà rồi nhìn sang Lưu Tiểu Thúy đang định tác oai tác oái, lạnh lùng chặn họng ả: "Ngươi còn muốn làm gì nữa? Nói cho ngươi biết, cái kiểu bán con ép gả này mà lôi ra quan phủ thì ngươi có mà cứng họng."
"Đào Nguyên không phải con ruột ta." Lưu Tiểu Thúy còn không buồn nhìn Đào Nguyên một cái, giọng điệu vẫn đầy cay nghiệt như trước.
"Vậy thì càng không đúng rồi. Quốc pháp có quy định rất rõ rằng ca nhi khác với con gái trong nhà, nó có thể cưới cũng có thể gả, quyền quyết định thuộc về chính bản thân nó. Ngay cả cha mẹ ruột của nó cũng không có toàn quyền quyết định, huống chi ngươi chỉ là cha mẹ nuôi đây."
Cố Vân Chuẩn nắm rõ luật pháp hơn hẳn Điền La, cũng biết cách phải đối phó với hạng người lưu manh như Lưu Tiểu Thúy này như thế nào. Ông ta biết rõ những kẻ càng dữ dằn chanh chua bao nhiêu thì lá gan sẽ càng nhỏ lại bấy nhiêu, nhất là phụ nữ thôn quê như ả, chỉ cần nhắc đến quan phủ là ả sẽ im re ngay.
Quả nhiên đúng như những gì Cố Vân Chuẩn suy đoán, ông ta còn chưa dứt lời, Lưu Tiểu Thúy đã nín thinh thít. Nhưng chỉ một lát sau, Lư Tiểu Thúy bỗng ngồi bệt xuống đất một cái phịch, mặc Đào Đại Tráng có kéo thế nào ả cũng không chịu đứng dậy, vừa khóc lóc thảm thiết vừa than vãn: "Con ơi là con, số con sao mà khổ thế này! Vất vả lắm mới tìm được một cô nương, vậy mà giờ lại không có tiền lo sính lễ thì phải làm sao đây? Mẹ có lỗi với con quá đi mà!"
Điền La thực sự chịu không nổi tiếng khóc lóc rêи ɾỉ của ả đàn bà đanh đá này nữa, hắn đón lấy ánh mắt của Cố Vân Chuẩn rồi quay sang Đào Nguyên vẫn im lặng từ nãy đến giờ, nhỏ giọng nói: "Ngươi có chịu đi theo ta về nhà không? Ngươi có thể tự kiếm tiền, sau này trả lại cho ta rồi ngươi sẽ được tự do."
Đào Nguyên ngẩn người, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên một ánh nước rồi vụt tắt. Sau đó, cậu khẽ gật đầu rồi quay lại nhìn Lưu Tiểu Thúy đang ngồi dưới đất kêu gào thảm thiết, lạnh lùng nói: "Mẹ, người đừng khóc nữa. Vị đại ca này muốn mua con, lần này con không chọn nữa, con đi theo hắn."
Lưu Tiểu Thúy lập tức nín khóc, đứng bật dậy, vỗ mông bèm bẹp rồi đi thẳng đến chỗ Điền La và Cố Vân Chuẩn, đưa ra năm ngón tay ra, chém đinh chặt sắt nói: "Năm lượng bạc."
"Gì cơ? Mẹ nó này, bà nằm mơ à? Hồi nãy ta thương lượng với Lưu Tam Thúc đẩy lên giá tốt nhất mà cũng chỉ có hai lượng thôi mà. Sao mà bà... Mắc quá rồi đấy!"