Chương 3-5

Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, Lưu Tam Thúc bàn bạc với những người khác, rồi đi đến trước mặt Đào Đại Tráng và vợ ông, vẻ mặt lạnh lùng nói: "Đào Đại Tráng, lần trước ngươi nói là ngươi bán ca nhi, ta còn tưởng là ngươi nói Trúc ca nhi, sao giờ lại thành thế này vậy?"

Đào Đại Tráng bị ông ta nói đến mức mặt đỏ tía tai, lại thêm cái tính hay lúng túng của mình nên cứ ấp úng mãi không nói được câu nào. Mà ngược lại thì vợ ông ta là Lưu Tiểu Thúy lại nổi giận, chỉ thấy ả xắn tay áo lên, chống nạnh, đôi mắt sắc như dao trừng trừng: "Lưu Tam Thúc, ngươi nói cái quái gì thế hả? Sao ca nhi nhà tôi lại phải bán cho lão già khằn khú đế đó hả? Ngươi lo mà nghĩ cho kỹ đi, mau đưa tiền đây cho ta rồi lo mà mang người đi đi!"

Đào Nguyên vẩn đang lặng lẽ đứng một bên, nhìn thấy Lưu Tiểu Thúy để lộ sơ hở thì cười thảm một tiếng, giọng khàn khàn nói: "Ta không đi làm vợ lẽ cho lão viên ngoại đó đâu, muốn đi thì để cho Đào Trúc Nhi đi đi!"

Lưu Tiểu Thúy thấy Đào Nguyên lại dở chứng thì giật ngay cây gậy Đào Đại Tráng đang cầm trong tay đi, sau đó vừa giận dữ nhắm vào Đào Nguyên mà đánh, miệng cũng láp ráp chửi rủa: "Bà đây nuôi ngươi, muốn gả ngươi cho ai thì đó là quyền của ta, ngươi có cái quyền gì mà lên tiếng hả?!"

Điền La nghe đến phát chán mấy câu chửi thô thiển này, ngay trước khi cây gậy chạm vào người Đào Nguyên thì hắn đã nhanh tay chộp lấy cây gậy, tranh thủ lúc Lưu Tiểu Thúy còn chưa kịp phản ứng lại, hắn đã nhanh chóng nương trớn rồi dùng sức hất cây gậy Lưu Tiểu Thúy đang cầm xuống đất.

"Được rồi! Lưu Tiểu Thúy, ngươi đừng có mắng nữa, cái chuyên này ta không mần nổi được, chuyện này không phải là vì ca nhi nhà người mà là vì chính ngươi đấy! Ta đi sang nhà khác tìm xem!" Lưu Tam Thúc vừa nói xong đã dẫn theo các anh em của mình rời khỏi rừng cây.

Cố Vân Chuẩn đang đứng bên cạnh coi kịch, sau khi thấy mọi người không nói gì nữa thì nhanh chóng bước lại gần Điền La, nhỏ giọng nhắc nhở: "Điền lão đệ. Đúng là khi đệ làm như thế sẽ cứu được ca nhi đó đấy, nhưng đệ có nghĩ tới chuyện sau khi hai ta rời đi rời, cái ả điên khùng đó sẽ nghĩ ra cách gì khác để hãi ca nhi đó chưa?"

Những câu nói này của Cố Vân Chuẩn đã giáng một đòn cảnh cáo cho Điền La, hắn chôn chân một chỗ, tầm mắt vô tình bắt gặp ánh mắt của Đào Nguyên đang nhìn sang phía bên này, một suy nghĩ vừa đáng sợ vừa ngông chợt nảy lên từ tận đáy lòng của hắn.

Tác giả có lời muốn nói:

Cám ơn Quýt nhỏ Cute đã quăng Địa lôi nhớ~~~ Moaz moaz!!! Tác giả đang lặng lẽ gõ gõ truyện mạo muội xin một lượt thích hoặc một lượt fó lâu nhe~ Đùi vàng ơi, xin hãy yêu thưn thϊếp nhiều chút chút!

-Hết chương-