Chương 2.1

Nam Chu cảm thấy đầu mình đau nhức.

Hắn không phải tự nhiên mà tỉnh.

Là vì gối đầu lên khung cửa sổ, bị tiếng thét chói tai của cô gái dọa cho giật mình, rồi đầu đập thẳng vào chốt cửa.

Rất đau.

Sau khi tỉnh, trước mắt hắn là một cây nấm khổng lồ, màu sắc rực rỡ đến mức kỳ dị.

Nam Chu mất vài giây để xác định bản thân mình, không phải đang mơ.

“Thứ hai”

Nấm rất hài lòng với bầu không khí chết lặng trong khoang xe.

Ngay cả khi dù của nó phập phồng lên xuống, cũng mang theo một vẻ thỏa mãn nhẹ nhàng.

“Trong các ngươi, có ba kẻ là quỷ.”

Một câu, khiến người ta lạnh sống lưng.

Nấm không buồn quan tâm đến những khuôn mặt tái nhợt, chỉ cúi đầu nhìn quanh các hàng ghế.

Dòng dịch trắng từ chiếc nấm chậm rãi lan xuống, tràn đến vai của kẻ vi phạm: “Khá khéo, vị này vừa rồi không phải.”

“Nhắc nhở một chút nha, khi đầu của quỷ nổ tung, nấm sẽ nở ra màu trắng.”

Kẻ bị nấm chỉ điểm, chỉ tồn tại được vài giây ngắn ngủi.

Rồi xác hắn biến mất.

Những sợi tơ nấm xám trắng từ đó mọc ra, nhanh chóng lan khắp thân thể, bò dọc khung ghế, len vào kẽ tường, vươn xuống sàn xe.

Chúng chậm rãi, cẩn thận dọn dẹp vết máu, giống như một đội công nhân tận tụy đang quét sạch dấu vết ô uế.

Nấm có vẻ rất vừa lòng.

Cho đến khi ánh mắt nó lướt qua Nam Chu.

Nam Chu vẫn tựa vào khung cửa sổ, bên khóe mắt còn vệt đỏ nhạt vì cú va đập, tóc dài rối tung, vài sợi cong lên vì giấc ngủ chưa tan.

Hắn vẫn đang nhìn nó.

Ánh mắt tò mò, đan xen với sợ hãi.

Nấm đột nhiên cảm thấy như bị xúc phạm.

Phát hiện nấm đang nhìn mình, Nam Chu lên tiếng nhắc: “Ngươi nói đến thứ hai.”

Nấm: “……”

Cây nấm run lên, giận dỗi chỉnh lại vành dù, rồi quay hẳn sang hướng của Nam Chu.

“Thứ ba,” nó nói, “Quỷ và các ngươi giống hệt nhau, có nhận thức, có suy nghĩ, có phản ứng sinh lý và hành vi như người thật. Vì thế, các người chơi có thể thương tổn lẫn nhau, và bắt đầu phán đoán một cách văn minh.”

Nấm cố tạo hình chữ thập bằng hai tay ngắn ngủn, nhưng đầu ngón chỉ vừa chạm vào nhau.

“Nhưng đừng vội nản chí!”

“Các ngươi không phải hoàn toàn vô lực trước quỷ đâu.”

“Nói đơn giản, mỗi người đều có quyền biểu quyết!”

“Ba người, là có thể tạo thành một đội.”

“Chỉ cần có ba người hoặc nhiều hơn cũng được, cùng nhất trí nghi ngờ một kẻ, thì có thể xác định hắn là ‘quỷ’.”

“Lúc đó, chỉ cần dùng thứ này”

Nấm lấy ra một chiếc vòng tay bạc, cấu tạo như còng tay, rồi ghép thêm một chiếc tương tự.

Khi hai vòng khớp lại, vang lên một tiếng “Tích” nhẹ, kim loại ngân lên lanh lảnh.

“Chỉ cần ba người cùng ấn lên cùng một chiếc vòng, hệ thống sẽ phán định chủ nhân chiếc vòng là ‘quỷ’.“

“Dĩ nhiên, hệ thống sẽ biết rõ ai là người chủ động đóng dấu, ai là kẻ bị động.”

“Không giới hạn số lần bị đóng dấu.”