Chương 15

Trong lúc nói chuyện phiếm, Đỗ Quyên đã may xong quần áo, Thái Xu nhận lấy ngắm nghía cẩn thận không nhìn ra dấu vết tổn hại trước đó, vui vẻ nói: “Đa tạ tỷ tỷ.”

“Việc nhỏ mà thôi. Đi nào, chúng ta ở bên ngoài lâu lắm rồi, về sảnh ngồi đi.” Triệu Ngưng nói.

Thái Xu gật đầu nghe theo, Triệu Ngưng đi cùng nàng ấy một đoạn đường đến cửa viện thì tách ra, Thái Xu có phần lưu luyến không rời, hai người lại trở về bữa tiệc.

Sau khi yến tiệc tan, Triệu Ngưng trở lại xe ngựa, nàng không nhìn thấy Lục Vân Kỳ nên đoán rằng hắn lại bận rộn công vụ, chuyện này cũng dễ hiểu. Về lại Lục phủ, nàng không tiếp tục may y phục như thường ngày mà cùng Đỗ Quyên xuống phòng bếp nhỏ, hấp một ít bánh quy xốp.

Tỉ mỉ xếp bánh quy xốp vào trong hộp thức ăn, Triệu Ngưng tìm đến chỗ Tiền ma ma đang may y phục dưới mái hiên, tiến lên nói: “Ma ma đang may y phục mới cho đại nhân à?”

“Phải.” Tiền ma ma không còn lạnh nhạt với cô như trước, nhưng cũng không thân thiện.

Triệu Ngưng nói: “Ta vừa làm bánh, làm khá nhiều, tiện thể mời ma ma nếm thử.”

“Không có công không hưởng lộc, lão bà đây không thể nhận thưởng của phu nhân được.” Tiền ma ma đã ngửi thấy mùi thơm từ trước, thản nhiên nói.

“Khoảng thời gian này ta ở Lục phủ, may nhờ có ma ma quan tâm nên mới từ từ quen thuộc nơi này, ta đã muốn cảm tạ ma ma từ sớm, hôm nay chỉ là một phần bánh quy xốp ít ỏi, không đáng là bao.” Triệu Ngưng vẫn hiền hoà, tiếp tục khuyên nhủ. Nàng là một người tính tình cứng cỏi, quyết định cái gì sẽ làm liền một mạch, cho dù gặp bất cứ trắc trở gì cũng không thay đổi quyết định của mình.

“Vốn là việc mà lão nô nên làm thôi.” Tiền ma ma đoán Triệu Ngưng có việc muốn hỏi mình, nhưng vờ như không biết, đón ánh mặt trời để xỏ kim khâu.

Triệu Ngưng thấy Tiền ma ma lạnh nhạt như thế, mặc dù trong lòng thấy bất lực nhưng cũng may nàng đã tính trước, không cảm thấy mất mát. Nàng cúi đầu nhìn trong giỏ kim chỉ có một chiếc kính đơn kiểu Tây Dương, đoán chắc là của Tiền ma ma, bèn hỏi: “Vì sao ma ma không đeo kính để xỏ chỉ, chẳng lẽ là kính hỏng rồi?”

“Kính này vẫn ổn, nhưng lão nô đeo không hợp.” Tiền ma ma nói.

Triệu Ngưng hỏi: “Vì sao?”

Tiền ma ma không giấu nàng: “Đeo kính lại bị ngứa da đầu.”

Triệu Ngưng duỗi tay lấy kính lên ngắm nghía, nhìn chất liệu của gọng kính, nhẩm tính trong lòng, bảo: “Chắc là do gọng kính rồi.”

“Do gọng kính sao?” Tiền ma ma khó hiểu.

Triệu Ngưng nhìn trong rổ, tìm loại sợi bông thô dùng làm miếng lót giày, tỉ mỉ quấn quanh gọng kính một vòng rồi nói: “Ma ma đeo thử xem.”

Tiền ma ma nhận lấy rồi đeo lên, mắt trái lập tức rõ ràng hơn rất nhiều, bà cứ khâu y phục như vậy một hồi lâu mới thốt lên: “Đúng là không ngứa nữa.”

Triệu Ngưng nói: “Ta biết một số thợ rèn, bọn họ nói với ta có người trời sinh sẽ cảm thấy không thoải mái với một số thứ, chỉ cần nghĩ biện pháp ngăn cách là được.”

Tiền ma ma nghe vậy thì gật đầu, ánh mắt cũng dịu dàng hơn rất nhiều.

Triệu Ngưng lại nhìn gọng kính một lúc, dò hỏi: “Vật này là đại nhân tặng cho ma ma à?”

Tiền ma ma gật đầu, Triệu Ngưng nói tiếp: “Đại nhân và ma ma đúng là rất thân thiết.”

Tiền ma ma nhìn Triệu Ngưng, nói: “Phu nhân có chuyện gì, xin cứ nói thẳng.”

Triệu Ngưng xấu hổ cười, nói: “Hôm nay ta ra ngoài, có nghe nói đường đệ của đại nhân lại muốn can dự vào công việc của đại nhân, nên muốn hỏi một chút rốt cuộc chuyện là thế nào.” Từ lần trước nghe Lục gia cô cô nói, nàng vẫn luôn để trong lòng, chỉ là khi đó chưa thân thiết với Tiền ma ma nên không có ai để hỏi. Hôm nay lại nghe Nhữ Dương vương phi nhắc tới, cuối cùng vẫn không kiềm chế được sự tò mò.

Tiền ma ma cười lạnh, không nói rõ duyên cớ chỉ hỏi: “Phu nhân thấy việc này thế nào?”

Đây là muốn chọn phe phái, tỏ lòng trung, Triệu Ngưng cũng thành tâm thực ý đáp: “Ta không biết rốt cuộc bọn họ tham tấu việc gì, nhưng ta tin tưởng đại nhân là người tốt. Nếu giữa thân thích có hiểu lầm, tất nhiên ta muốn hòa giải, song nếu bọn họ không có hiểu lầm mà chỉ không vừa mắt đại nhân, ngày sau nếu ta có chạm mặt bọn họ, tất nhiên sẽ không nhường nhịn.”

Tiền ma ma nghe vậy thì thở dài nói: “Đấy là chuyện đời trước. Lão nô là hạ nhân không tiện nói ra, mà ắt là đại nhân cũng không muốn nói, lão nô chỉ có thể nói với phu nhân một câu, ngày sau nếu gặp bên ngoài thì cứ cách xa bọn họ là được, không cần liên lạc, mấy chuyện thân thích này cũng chẳng có gì thú vị.”

Nghe được giọng nói phiền muộn của Tiền ma ma, tâm trạng Triệu Ngưng rối bời, nàng biết có lẽ hôm nay sẽ không hỏi được gì, ngồi một lát rồi cáo từ rời đi.

Tiền ma ma buông kim chỉ trong tay xuống, đưa mắt nhìn Triệu Ngưng rời đi, không cần biết lời nói vừa rồi có mấy phần chân thật, nhưng nghe được những lời kia, bà đã cảm thấy có thiện cảm hơn với Triệu Ngưng. Chí ít cũng có người để tâm đến.

Một tiếng động rất nhỏ cắt đứt suy nghĩ của Tiền ma ma, như tiếng nắp của vật gì đó được mở bung ra, Tiền ma ma cúi đầu nhìn một bàn tay nhẹ nhàng đẩy hộp thức ăn mà Triệu Ngưng mang đến, lấy ra một cái bánh quy xốp đặt trong lòng bàn tay. Đó là một tiểu cô nương chỉ mới mười một mười hai tuổi, có vẻ hiếm khi đắm mình trong ánh mặt trời, cả người cô bé giống như băng tuyết trong suốt. Cô bé nếm thử cái bánh kia, không nói gì, chỉ tiếp tục lấy thêm một cái.

Tiền ma ma thấy vậy, dịu dàng cười bảo: “Thấy ngon thì ăn nhiều vào.”

Tiểu cô nương kia vẫn không nói gì, chỉ cúi đầu yên lặng ăn.