Chương 14

Nhữ Dương vương phi xuất thân từ phủ Thành Nghị bá, tên là Thái Viện, lúc này nàng ta đang nhìn một cô nương xinh đẹp hơn mình vài phần, cười lạnh nói: “Thật không ngờ hôm nay lại gặp được Lục muội muội ở hầu phủ.”

“Đại tỷ tỷ. Thái thái nói hôm nay muội có thể ra ngoài, nên bảo muội qua đây một lát.” Lục cô nương phủ Thành Nghị bá Thái Xu nhỏ giọng hành lễ.

“Ta chỉ khách sáo với cô thôi, thế mà cô tưởng là thật à.” Thái Viện cười lạnh nói. Vị muội muội này của nàng ta từ nhỏ đã xinh đẹp, lớn lên lại càng diễm lệ hút hồn, nàng ta luôn không thích thϊếp thất rêu rao như thế, huống chi phụ thân còn cố ý lợi dụng dung mạo của vị muội muội này để cầu một mối hôn sự tốt, cho nên mới bảo đích mẫu dẫn đi cùng.

Thái Xu lập tức đỏ mặt, không nói gì nữa.

Thái Viện thấy muội muội như vậy lại càng tức giận, nói: “Cô ỷ dung mạo mình có mấy phần yêu mị mà rêu rao khắp nơi, không nhìn xem xuất thân của mình thế nào, có người nào môn đăng hộ đối chịu lấy cô chứ.”

Thái Xu chỉ cúi đầu, thừa nhận lửa giận của tỷ tỷ như bao lần.

Thái Viện thấy thế, không thấy vừa ý mà còn buồn bực thêm, nhất thời tức giận đẩy Thái Xu một cái, Thái Xu bất ngờ không đứng vững ngã trên mặt đất.

“Lục cô nương!” Tiểu nha hoàn Ngư Nhi bên cạnh Thái Xu hô lên: “Vương phi, ngài không được làm vậy.”

“Ngươi la hét cái gì! Cô ta không cẩn thận nên ngã, ngươi lại muốn đổ lên đầu ta sao? Người đâu, vả miệng.” Thái Viện lạnh lùng quát.

“Đại tỷ tỷ.” Thái Xu vội ôm lấy Ngư Nhi, muốn bảo vệ cô bé.

Triệu Ngưng đứng phía xa, sau khi nhìn thấy Thái Xu bị đẩy ngã thì lập tức đi lên nói: “Vương phi nương nương.”

Thái Viện quay đầu, thấy người tới chỉ là kẻ xa lạ thì cũng không để nàng vào mắt, nữ quan đứng ở một bên nhanh chóng nói nhỏ bên tai nàng ta vài câu. Trong mắt Thái Viện hiện lên sự kinh ngạc, vẻ kiêu ngạo cũng thu lại một chút, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Phu nhân muốn dạy dỗ ta sao?”

“Không dám nói là dạy dỗ.” Triệu Ngưng nói: “Chỉ là mọi người cùng đến quý phủ nhà ta làm khách, nếu có tranh cãi, thân là chủ nhà đâu thể đứng nhìn, tất nhiên phải đứng ra hòa giải.”

“Vậy nếu ta không muốn hòa giải thì sao?” Thái Viện hỏi.

“Hôm nay đông đảo khách quan, vẫn xin vương phi hãy bao dung.” Triệu Ngưng nhắc nhở.

Thái Viện nghe vậy khẽ nhíu mày, nàng ta hiểu ý của Triệu Ngưng, hôm nay chỉ cần có một chút hành động khác người cũng sẽ bị truyền ra ngoài. Gần đây Nhữ Dương vương mới có được mấy phần mặt mũi trước mặt Hoàng đế, không thể vì bản thân mình nhất thời tức giận mà để xảy ra sự cố được.

“Có câu, mỗi nhà đều có nỗi khó xử riêng. Nếu phu nhân thích lo việc bao đồng, không bằng quản chuyện thúc bá huynh đệ nhà mình tham tấu về Lục đại nhân đi.” Thái Xu cười lạnh, nói xong không đợi Triệu Ngưng phản ứng đã vênh váo tự đắc dẫn mọi người đi.

“Hôm nay phu nhân vì ta mà đắc tội đại tỷ tỷ, đã làm liên lụy người rồi.” Thái Xu lo lắng lên tiếng.

“Không sao.” Triệu Ngưng biết Nhữ Dương vương vốn đã trở mặt với Lục Vân Kỳ, dù mình có lấy lòng bọn họ cũng sẽ chẳng có hiệu quả, mất mặt cũng không sao.

Thái Xu vẫn không yên tâm, cụp mắt suy nghĩ một lát, vừa liếc xuống đuôi váy của mình một cái nhất thời sắc mặt biến đổi, nước mắt rơi xuống.

Triệu Ngưng không biết đã xảy ra chuyện gì, vội đưa khăn lên, nhẹ giọng nói: “Cô nương bị sao vậy?”

“Đuôi váy bị rách rồi, vải này là thái thái thưởng cho ta lúc trước, hôm nay ta mới mặc một lần đã rách, chắc chắn thái thái sẽ không vui.” Trong lòng Thái Xu càng lo lắng, nếu thái thái không vui, có khi sẽ giận chó đánh mèo lên di nương của nàng ấy.

Triệu Ngưng cúi người nhìn một lát rồi an ủi: “Chuyện này có gì khó? Cô nương theo ta về phòng trước, ta sẽ nhanh chóng may lại giúp cô nương, đảm bảo không nhận ra đâu.”

Thái Xu không có cách khác, vội nói: “Vậy làm phiền phu nhân. Xin hỏi phu nhân xưng hô thế nào?”

“Ta tên Triệu Ngưng, là cô nương trong phủ này.” Triệu Ngưng đáp.

“Người là Lục phu nhân?” Thái Xu hỏi. Lúc trước hôn sự của Lục Vân Kỳ và nữ nhi phủ Trung Tĩnh hầu truyền đi khiến mọi người xôn xao, nàng ấy cũng từng nghe nhắc đến.

“Phải.” Triệu Ngưng thấy Thái Xu không toát ra vẻ mặt sợ hãi và xa cách giống người bên ngoài, chỉ xách váy đi theo mình, lòng hơi buông lỏng.

Đi đến viện của tam phòng, Triệu Ngưng đến gian phòng mình từng ở, dặn dò Đỗ Quyên: “Lấy kim chỉ lại đây.”

Đỗ Quyên vội vàng tìm kiếm, Triệu Ngưng bảo Thái Xu ngồi xuống rồi so sánh màu váy để chọn chỉ, đang muốn bắt đầu khâu, Thái Xu lại kinh ngạc ngăn cản: “Phu nhân muốn tự mình khâu cho ta sao?”

“Ừ. Chất liệu này hiếm lạ, phần rách dùng nhiều màu dệt thành, nếu muốn sửa sao cho nhìn không ra, chắc chắn dùng một màu sẽ không ổn, là một công việc tỉ mỉ.” Triệu Ngưng chậm rãi giải thích.

“Không thể làm vậy được.” Thái Xu càng sợ hãi, từ nhỏ nàng ấy đã quen nhịn nhục, đâu quen có người đối tốt với mình như vậy, nhất thời đứng ngồi không yên.

Triệu Ngưng thấy nàng ấy lo lắng thì không nhất quyết muốn tự tay làm nữa mà giao cho Đỗ Quyên, tỉ mỉ chỉ bảo. Trình độ may vá của Đỗ Quyên vốn không tồi, thời gian này được Triệu Ngưng chỉ dạy nhiều lần, đương nhiên vừa nghe đã hiểu, lập tức khâu lại.

Thái Xu thở phào nhẹ nhõm, thấy nàng nói rõ ràng như thế, bèn nói: “Tỷ tỷ giỏi may vá thật, ta chẳng biết những thứ này.”

“Ma ma trong nhà dạy giỏi mà thôi.” Triệu Ngưng cười nói.

“Ta cũng muốn học, ngày sau coi như có tí tay nghề, đáng tiếc ma ma trong nhà không chịu dạy ta.” Thái Xu thở dài.

Nhớ tới vừa rồi hình như Thái Xu và vị Vương phi tỷ tỷ kia không hòa hoãn, Triệu Ngưng cũng đoán được thân phận và địa vị của Thái Xu trong nhà, trong lòng nhẹ nhàng thở dài, nói: “Nếu muốn học, về sau sẽ có cơ hội.” Triệu Ngưng không nói gì về việc để nàng đến dạy, nàng không quan tâm thân phận Lục Vân Kỳ, nhưng mọi người trong triều và dân chúng đều kiêng kị, sao có thể để nữ nhi lui tới với Lục gia chứ.