Chương 13

Triệu Ngưng đến nội viện hầu phủ, gặp tam thái thái Tô thị.

Mặc dù tâm trạng Tô thị không thoải mái, nhưng bà ta vẫn bình thản đối mặt với Triệu Ngưng. Triệu Ngưng thấy sắc mặt bà ta có phần căng thẳng, suy đoán không biết có phải hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì không.

“Ngũ cô nãi nãi đã về rồi.” Đại thái thái Lưu thị lần đầu gặp Triệu Ngưng, mỉm cười lên tiếng.

Tô thị nở nụ cười gượng nói: “Bá mẫu của con đang nói chuyện với con kìa.”

“Đại thái thái.” Triệu Ngưng tiến lên thỉnh an bà.

“Mau ngồi đi.” Thái độ của Lưu thị rất khách sáo, nhưng cũng không vồn vã nhiều lời với Triệu Ngưng. Mọi người nghe vậy bèn nhao nhao nhìn về phía Triệu Ngưng, trong ánh mắt tràn đầy đánh giá, thấy tinh thần nàng vẫn phơi phới như thể chưa từng chịu bất cứ sự tra tấn nào của Lục phủ, trong lòng ai nấy không khỏi cảm thấy tò mò.

Nhưng mặc kệ tò mò thế nào, cũng không ai dám biểu hiện ra sự khác thường.

Triệu Ngưng không khỏi có một sự nhận thức mới hơn với danh tiếng của Lục Vân Kỳ ở kinh thành, rốt cuộc là kém đến mức nào mới khiến mọi người mới cảm thấy rằng nàng có thể sống sót là chuyện vô cùng ghê gớm chứ. Đang nghĩ ngợi, bỗng có người đến báo tin: “Nhữ Dương vương phi tới."

Một nữ tử trẻ tuổi ăn mặc lộng lẫy được một đám người vây quanh đi đến. Mọi người nhốn nháo tiến lên hành lễ vấn an, trong lúc nhất thời nàng ta trở thành tâm điểm của sự chú ý, mà thái độ Nhữ Dương vương phi vẫn lạnh nhạt trước sau như một, dường như coi thường tất cả mọi người trong bữa tiệc, nhưng không ai dám thể hiện bất kỳ sự bất mãn nào.

Trò chuyện qua lại một phen, mọi người mới ngồi xuống lần nữa. Triệu Ngưng thấy tam cô nương phủ Trung Tĩnh hầu Triệu Nhu và người vốn là ngũ cô nương Triệu Nhược lần lượt đi ra.

Ngồi trong bữa tiệc đều là thế gia thường lui tới phủ Trung Tĩnh hầu, phần lớn đều nhận ra Triệu Nhu nhưng lại không nhận ra Triệu Nhược, Lỗ Quốc công phu nhân bèn hỏi: “Đây là vị cô nương nào?”

Lưu thị cười đáp: “Đây là nữ nhi của ta, mấy năm trước cơ thể nó không tốt, vẫn luôn ở trong đạo quán, bây giờ lớn rồi nên có thể đón về.”

“Ta tưởng phu nhân chỉ có một nữ nhi là Nhu cô nương thôi đấy. Thì ra còn một người nữa, trông xinh xắn quá đi.” Lỗ Quốc công phu nhân cười nói. Thế gia đại tộc thường có mấy chuyện xấu ngầm, đột nhiên có thêm nhi tử nữ nhi cũng không tính là chuyện gì lớn.

Lưu thị lại thở dài: “Mẫu thân con bé hầu hạ hầu gia nhà ta từ nhỏ, tính tình rất tốt, đáng tiếc lại đi sớm, giờ nuôi lớn nữ nhi cũng coi như ta không phụ lòng bà ấy.”

Mọi người trong bữa tiệc đều biết đây là thứ nữ, hùa nhau khen ngợi: “Gặp được đích mẫu hiền hậu như phu nhân, nếu bà ấy ở dưới suối vàng có biết, chắc chắn cảm động đến rơi nước mắt.”

Trong lúc nhất thời ai nấy đều ca tụng, chỉ có sắc mặt Tô thị và Triệu Nhược cực kỳ khó coi, mặt mày Triệu Nhược tái nhợt như muốn rơi lệ.

“Tẩu...” Vẻ mặt Tô thị đầy giận dữ.

Lưu thị lo lắng hỏi: “Tam đệ muội làm sao vậy, ngày đại hỉ mà sao mắt lại đỏ thế?”

Tô thị kịp phản ứng, hôm nay là sinh thần của lão thái thái, dù có chuyện gì cũng không thể náo loạn, nếu không sẽ lĩnh tội danh bất hiếu. Bà ta đè lửa giận nói: “Không cẩn thận bị mấy con côn trùng bay vào, không phiền đại tẩu lo lắng.”

Lưu thị cười nói: “Người một nhà mà, cần gì phải nói lời khách sáo."

Mọi người nhận ra hai chị em dâu này có bất hòa, đang muốn chuyển hướng câu chuyện tán gẫu chuyện khác, Nhữ Dương vương phi bên kia lại hừ lạnh một tiếng như thể khinh thường: “Thân là thứ nữ thì nên biết thân biết phận của mình.”

Trong bữa tiệc không thiếu phu nhân xuất thân thứ nữ, nghe vậy khó tránh khỏi việc không vui. Lưu thị vốn muốn làm cho mẹ con Tô thị khó xử, mắt thấy tình hình không ổn, có vẻ sắp khiến không ít khách quý không vui. Bà vội cho người mang danh sách mấy vở kịch đến, hai tay dâng lên: “Mời vương phi chọn một vở kịch.”

Nhữ Dương vương phi cũng không từ chối, chọn một vở kịch, trên sân khấu lập tức náo nhiệt tiếng ca kịch.

Vất vả chịu đựng đến lúc khai tiệc, nhưng không khí trong bữa tiệc lại quỷ dị. Triệu Ngưng cảm thấy không thú vị, tìm cớ thay y phục rồi đi dạo xung quanh hậu viện hầu phủ.

Hoa viên vào mùa thu cũng chẳng còn gì đẹp mắt, khắp nơi đều là hoa cỏ cây cối rụng lá, chỉ có vài cây thường xuân điểm xuyết cho nên mới không quá khô khan.

Đi qua hai hòn non bộ, cách đó không xa có người đang nói gì đó, Triệu Ngưng nhìn theo tiếng nói phát hiện người đó là vị vương phi được mọi người chú ý ở ngoài sảnh, đi cùng là một cô nương mặc váy dài màu xanh lục nhạt đang nói gì đó. Có điều từ xa nhìn qua, sắc mặt cả hai đều không vui cho lắm, có vẻ là đang cãi nhau.