Chương 12

Cho dù giọng nói của hắn lạnh lùng thế nào, dường như Triệu Ngưng vẫn không bị tác động. Trái lại thái độ thân thiện kia khiến Lục Vân Kỳ càng ngơ ngác hơn. Mấy ngày nay hắn đã sai người theo dõi việc xuất hành của Triệu Ngưng, nhưng ngoại trừ hai lần trùng hợp trước, nàng không đi ra ngoài nữa. Lòng nghi ngờ của hắn cũng vì vậy mà giảm xuống.

Đến cửa phủ Trung Tĩnh hầu, Lục Vân Kỳ nhìn về phía cửa xe ngựa, đang nghĩ có nên tiến tới đỡ hay không thì thấy Triệu Ngưng đã bước xuống dưới, hơn nữa còn đỡ nha hoàn thϊếp thân của mình.

Lục Vân Kỳ lặng lẽ thu hồi tầm mắt. Hai người cùng đi vào trong phủ Trung Tĩnh hầu, Triệu Ngưng vào hậu viện, Lục Vân Kỳ đến tiền đường.

Trung Tĩnh hầu Triệu Thành Thuận dẫn theo con cháu đứng ở cửa đón khách, cười ấm áp nói: “Hiền điệt tới rồi, vào đi.”

Lục Vân Kỳ trưng vẻ mặt lạnh nhạt, hơi hành lễ theo quy củ của vãn bối rồi đi vào, vừa vào cửa khách nhân vốn đang ồn ào dần im lặng lại, lão đại nhân suýt bị nửa cánh tay dọa ngất cũng ở đây, mặt mày tái nhợt.

Nhữ Dương vương Trần Triện vừa mới ngồi xuống, thấy Lục Vân Kỳ từ xa, trong mắt đã lộ rõ sự chán ghét.

Từ sau khi Minh Hiến Thái tử hoăng thệ, trữ vị bỏ trống, Nhữ Dương vương thân là hoàng tử lớn tuổi nhất hiện nay, rất có tiếng nói trong triều. Ba năm trước triều thần thỉnh lập thái tử, tất cả mọi người đều cho rằng Nhữ Dương vương sẽ làm chủ Đông cung, ai ngờ Lục Vân Kỳ lại trình chứng cứ Nhữ Dương vương chơi đùa bên ngoài trong lễ truy điệu của Minh Hiến Thái tử.

Mọi người đều biết Minh Hiến Thái tử mất sớm là chuyện đau xót nhất trong lòng Hoàng đế, mấy năm gần đây có không ít người vì chuyện Minh Hiến Thái tử mà phải vào đại lao. Cho tới bây giờ, vào ngày giỗ Thái tử hàng năm, Hoàng đế đều lệnh cho thần tử đến tế điện.

Thiên Chính Đế biết được tin này thì rất giận dữ, bèn giáng chức Nhữ Dương vương làm Quốc công, mãi đến năm nay mới nguôi giận phục tước vương.

Vì chuyện này mà Nhữ Dương vương ghi hận Lục Vân Kỳ trong lòng, mọi người đều biết mối hiềm khích giữa họ, không ít người lặng lẽ nhìn về hướng này.

Lúc Lục Vân Kỳ đi qua, Nhữ Dương Vương không phụ sự mong đợi của mọi người, mở miệng nói: “Lục đại nhân hiếm khi dự tiệc nhỉ.”

“Điện hạ.” Lục Vân Kỳ hờ hững vấn an đối phương.

“Ta nghe nói thời gian trước Lục đại nhân vẫn chưa lại mặt cùng phu nhân, khiến nhiều người trong kinh thành đồn rẳng Lục đại nhân bất mãn với hôn sự mà phụ hoàng ta ban tặng. Nếu việc này bị phụ hoàng biết, sợ là sẽ không vui. Không ngờ rằng hôm nay đại nhân lại tới.” Nhữ Dương vương nhếch miệng cười, giọng nói lại giống như đang xem một vở kịch hay.

Lục Vân Kỳ bình tĩnh nói: “Hôm qua thần đã giải thích với bệ hạ về việc này rồi, điện hạ muốn biết bệ hạ phản ứng như thế nào sao?”

Ở đây đều là huân quý, bình thường không thiếu người phỏng đoán thánh ý, nhưng chưa từng có người dám công khai thăm dò, Nhữ Dương vương bị Lục Vân Kỳ hỏi, nhất thời không tìm được từ ngữ thích hợp.

Ngồi bên cạnh Nhữ Dương Vương là Thứ phụ Tiết Nghĩa Sơn, nghe vậy mỉm cười nói: “ Chẳng qua là điện hạ lo lắng cho đại nhân mà thôi.”

Thân là gia chủ, đến lúc này Triệu Thành Thuận giống như mới kịp phản ứng, dẫn Lục Vân Kỳ nhìn sang bàn khác nói: “Hiền điệt ngồi bên này nhé.”

Vừa rồi lúc Nhữ Dương vương bới móc, Triệu Thành Thuận không nói gì, giờ Nhữ Dương vương chịu thiệt ông lại là có phản ứng. Lục Vân Kỳ liếc mắt nhìn ông, tiếp tục đi về phía trước.

Nhữ Dương vương nhìn bóng dáng Lục Vân Kỳ đi xa, dùng sức nắm chặt nắm đấm, Thứ phụ Tiết Nghĩa Sơn ngồi ở một bên thấp giọng nói: “Vương gia bình tĩnh, chớ nóng nảy.”

“Đương nhiên.” Nhữ Dương vương kiềm chế cảm xúc đang dâng trào, căm hận nói: “Hắn cũng chỉ là con chó phụ hoàng nuôi mà thôi.”

Lục Vân Kỳ làm lơ thái độ kiêng kỵ của mọi người ở đây, sau khi ngồi xuống, hắn nhìn lướt qua những người trong bữa tiệc. Thấy Triệu Thành Thuận cung kính trước mặt Nhữ Dương vương, vẫn thân thiện với Thủ phụ Hạ Sung như thường ngày, ngay cả Tiết Nghĩa Sơn trước đây không quen thuộc, ông cũng vui vẻ hàn huyên vài câu.

Xem ra chuyện ban hôn gây ra phản ứng không nhỏ trong triều đình, thậm chí còn làm cho các phe phái biến hóa lớn. Lục Vân Kỳ cụp mắt, bắt đầu suy nghĩ.