CHƯƠNG 18: CUỘC HẸN BẤT NGỜ

Sau buổi trò chuyện chân thành với anh trai, Lâm Yên không nói gì thêm về An Triết, chỉ khẽ cười, ánh mắt như mang theo điều gì đó đã quyết định, một kế hoạch nhỏ đang hình thành trong tâm trí cô bé.

Hai ngày sau, khi Lâm Khải vẫn đang tận hưởng kỳ nghỉ hiếm hoi của mình, điện thoại anh rung lên với một dòng tin nhắn ngắn gọn từ em gái: "Anh Khải, hôm nay có rảnh không? Qua trường chơi với em được không? Em có việc cần nhờ."

Vẫn là quán trà nhỏ yên tĩnh lần trước, nơi anh và Lâm Yên đã có cuộc trò chuyện sâu sắc. Nhưng hôm nay quán đông hơn, tiếng nói cười rộn rã của sinh viên lấp đầy không gian. Lâm Khải bước vào, nhìn quanh tìm em gái giữa đám đông. Anh không thấy bóng dáng cô đâu, chỉ thấy một người quen thuộc đến nhói lòng đang ngồi ở chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài, như đang tìm kiếm hoặc chờ đợi ai đó.

An Triết.

Tất cả không khí trong quán dường như bị kéo căng lại, mọi âm thanh xung quanh dường như mờ đi. Lâm Khải đứng yên vài giây ở cửa, như bị đóng băng tại chỗ. Mọi thứ trong anh dường như khựng lại, tim bất giác lệch một nhịp, đập dồn dập trong l*иg ngực.

An Triết, cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình, từ từ quay đầu lại. Ánh mắt anh cũng bất ngờ không kém khi nhìn thấy Lâm Khải đứng ở cửa, rồi lại lập tức thu về vẻ điềm tĩnh xa cách quen thuộc.

"Trùng hợp thật." An Triết lên tiếng trước, giọng nói nhẹ nhàng, cố gắng che giấu đi sự bàng hoàng.

"Ừ." Lâm Khải đáp, giọng hơi khàn, do dự bước về phía bàn của An Triết.

Hai người nhìn nhau, rồi lại nhìn xuống bàn. Cả không gian xung quanh họ lặng như tờ, dù quán vẫn đang ồn ào.

Một nhân viên phục vụ mang thêm một ấm trà và một bộ cốc tới bàn của họ.

"Có người đặt trước cho hai người. Mời dùng." Nhân viên nói, đặt ấm trà xuống và rời đi.

Lâm Khải nhìn ấm trà, rồi nhìn xuống chiếc đĩa nhỏ đựng hai chiếc cốc. Anh nhận ra nét chữ nhỏ nhắn, quen thuộc trên tờ giấy đính kèm được đặt dưới ấm trà: "Đôi khi, người cần được đẩy một chút. – Lâm Yên."

Anh cười khổ, tiếng cười mang theo sự bất lực và cả một chút ấm áp. "Là Yên sắp xếp à?"

An Triết gật đầu, ánh mắt hơi phức tạp. "Tôi đoán được khi cô bé gửi tin nhắn hẹn gặp "để nói chuyện tốt nghiệp". Tôi đã định không đến."

"Nhưng em vẫn đến." Lâm Khải khẽ nói, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạm.

"Vì tôi không phải là người chỉ biết trốn tránh." An Triết đáp, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng lại như mũi kim đâm vào lòng ngực Lâm Khải, nhắc nhở anh về sự hèn nhát của chính mình.

Anh siết nhẹ cốc trà trong tay, cảm nhận hơi ấm truyền sang. "Tôi xin lỗi." Lời xin lỗi muộn màng cho tất cả những tổn thương đã gây ra.

An Triết không đáp lại lời xin lỗi ấy. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm.

"Không có lý do nào đủ tốt để tôi đối xử với em như vậy. Tôi biết." Lâm Khải tiếp tục, giọng nói trầm thấp, đầy sự hối hận. "Nhưng tôi vẫn muốn biết... liệu em thật sự ổn, nếu em đã có cuộc sống yên bình rồi, nếu em đã tìm được hạnh phúc mới. Tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa."

Khi nói ra những lời này tự Lâm Khải cũng cảm thấy bản thân nực cười. Rõ ràng là đã tự nhắc bản thân không còn có tư cách gì để quan tâm chuyện của An Triết nữa nhưng lại không ngăn được chính mình.

Im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng nhạc nhẹ nhàng trong quán và tiếng nói cười vọng lại từ xa.

An Triết nhìn anh rất lâu, ánh mắt phức tạp không thể diễn tả. Rồi anh cúi đầu mỉm cười, một nụ cười buồn bã và đầy chua chát. "Anh tưởng tôi vẫn chưa ổn à?"

Giọng khẽ, như lời thừa nhận buồn bã nhất về tình trạng của chính mình. Yên bình à? Anh từng yên bình. Khi còn có Lâm Khải ở bên cạnh.

Ngoài cửa sổ, lá khô lăn nhẹ theo gió, như những kỷ niệm cũ đang trôi dạt. Trong quán, hai người vẫn ngồi đó, đối diện nhau, như hai đường thẳng từng song hành, từng rất gần gũi, nhưng rồi rẽ nhánh, đi về hai hướng khác nhau. Nhưng lần này, có lẽ, có ai đó vẫn đang dò xem liệu có thể quay đầu lại, liệu có thể tìm thấy điểm giao nhau một lần nữa.



An Triết không biết vì sao mình lại đồng ý lời hẹn của Lâm Yên. Chỉ là khi nhìn thấy tin nhắn "Em muốn cảm ơn anh vì đã giúp đỡ em hồi năm nhất, mời anh một tách trà nhé?", một lời mời đơn giản và chân thành, tay anh lại chẳng tự chủ được mà gõ "Được." Có lẽ, sâu thẳm trong lòng, anh vẫn còn hy vọng, vẫn còn mong chờ một điều gì đó.

Anh biết cô bé họ Lâm ấy không đơn giản. Vẻ ngoài dịu dàng, ngoan ngoãn ấy giấu bên trong một cái nhìn rất giống Lâm Khải – trầm tĩnh và sắc sảo. Cô bé đã nhìn thấu tất cả.

Trà vẫn như cũ, anh gọi vị bạc hà nhạt, vị trà quen thuộc gợi lại những ký ức xưa cũ. Nhưng lần này, chỗ ngồi đối diện với Lâm Khải lại khiến lòng anh bất ổn, cảm xúc xáo trộn.

Tiếng chuông cửa vang lên, báo hiệu có người bước vào. Anh biết, người ấy đến rồi.

Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, tim anh vẫn không kiềm được mà đau nhói, một nỗi đau quen thuộc nhưng vẫn luôn dữ dội.

Lâm Khải vẫn vậy, điềm đạm, lạnh lùng, như thể chưa từng có gì dao động trong lòng, như thể cuộc gặp gỡ này không ảnh hưởng gì đến anh ta. Cũng có thể anh ta giỏi giấu hơn mình tưởng, giỏi đeo lên chiếc mặt nạ vô cảm hơn bất kỳ ai.

"Trùng hợp thật."

"Ừ."

Chỉ hai câu đơn giản. Nhưng đủ để cả căn phòng ngột ngạt.

An Triết nhìn xuống bàn, nhìn vào cốc trà của mình. Anh không rõ mình mong chờ gì từ cuộc gặp gỡ này. Có thể là một lời giải thích chân thành? Một chút hối hận trong ánh mắt Lâm Khải? Hay chỉ là... một ánh mắt thật lòng, một dấu hiệu nhỏ nhoi cho thấy anh ta vẫn còn tình cảm?

Anh thấy Lâm Khải đọc được mảnh giấy nhỏ trên bàn. Và rồi, nụ cười khổ quen thuộc đó lại hiện lên trên môi anh ta. Rõ ràng là đau, rõ ràng là bất lực, nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản, vẫn cố gắng che giấu cảm xúc thật.

"Là Yên sắp xếp à?"

Anh gật. "Tôi đoán được khi cô bé gửi tin nhắn hẹn gặp "để nói chuyện tốt nghiệp". Tôi đã định không đến."

"Nhưng em vẫn đến."

"Vì tôi không phải là người chỉ biết trốn tránh." Anh nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sự kiên định và cả một chút thách thức.

Anh không cần ngẩng đầu cũng biết lời đó đâm vào đâu, biết nó chạm đến sự hèn nhát của Lâm Khải. Có những chuyện nếu không nói ra sẽ nghẹn chết, mà nói rồi thì lại như dao cứa vào người khác, vào chính mình.

Anh không rõ mình muốn gì từ Lâm Khải. Một lời xin lỗi? Một lời giải thích? Hay chỉ là một lời khẳng định rằng anh vẫn còn được yêu?

Khi nghe Lâm Khải nói: "Nếu em đã có cuộc sống yên bình rồi, nếu em đã tìm được hạnh phúc mới.Tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa."

Anh bật cười, tiếng cười nghe như vỡ vụn.

Yên bình à?

Anh từng yên bình. Khi còn có Lâm Khải ở bên cạnh, khi còn tin rằng mình được yêu.

Hạnh phúc mới à?

Nếu dễ dàng đến thế thì sao anh phải cứ nhớ mãi một người suốt ba năm?

"Anh tưởng tôi vẫn chưa ổn à?"

Giọng khàn đi, nghẹn ứ. Vành mắt hơi ướt, nhưng anh cố gắng kìm nén, không để nước mắt rơi xuống trước mặt Lâm Khải.

Trong anh là một vùng hỗn độn của cảm xúc. Muốn giữ chặt lấy người trước mặt, nhưng sợ sẽ làm tổn thương anh ta thêm nữa. Muốn buông tay, để cả hai được giải thoát, nhưng lại thấy trống rỗng và đau đớn tột cùng.

Ngoài cửa sổ, gió vẫn thổi, thổi tung những chiếc lá khô, thổi tung những cảm xúc vốn đã cố gắng giấu kín sâu trong lòng.

Có lẽ... có lẽ mình vẫn chưa buông nổi.

Có lẽ, dù đau đớn đến đâu, anh vẫn còn hy vọng vào một kỳ tích.