CHƯƠNG 15: ĐỦ RỒI

Tôi đứng đó, trong căn phòng họp trống trải, đối diện với người đàn ông đã từng là tất cả của mình.

Lâm Khải nhìn tôi, ánh mắt dửng dưng đến tàn nhẫn, như thể tôi chỉ là một người xa lạ, một vật cản trên đường đi của anh ta. Nhưng tôi biết, đằng sau lớp vỏ lạnh lẽo đó, đằng sau vẻ ngoài bình thản đến đáng sợ ấy, là một cơn hỗn loạn dữ dội. Tôi từng quen thuộc nó — từng nhìn thấy nó trong mắt anh khi anh đối mặt với khó khăn, thậm chí từng ôm lấy nó bằng cả trái tim mình, muốn sẻ chia gánh nặng cùng anh.

Nhưng hôm nay, tôi không còn sức nữa. Tôi đã cố gắng quá nhiều, đã chịu đựng quá lâu.

Tôi nghe rõ từng lời anh nói, sắc bén như lưỡi dao, cứa vào trái tim tôi: "Anh tưởng tôi quay lại là vì còn tình cảm à? Đừng tự ảo tưởng nữa, An Triết. Tôi chỉ quay lại để hoàn thành dự án này cho tròn trách nhiệm công việc thôi. Sau khi dự án kết thúc, tôi sẽ rời đi."

Tôi cười. Đắng. Rất đắng.

Anh giỏi thật, Lâm Khải. Giỏi đến mức chỉ bằng một câu nói thôi đã có thể làm tim tôi muốn nát ra thành trăm mảnh.

Nhưng tôi cũng không còn là người ba năm trước nữa.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt kiêu hãnh nhưng ẩn chứa sự run rẩy không thể che giấu.

"Nếu anh thực sự muốn dứt khoát với tôi, nếu anh thực sự không còn tình cảm..." Giọng tôi trầm lại, nhưng đầy sức nặng. "...thì đã không vào nhà tôi đêm hôm đó."

"Đã không để tôi khóc trong vòng tay anh."

"Cũng sẽ không nhìn tôi như muốn nói hàng trăm điều mà lại câm lặng như vậy."

Anh không trả lời, chỉ quay mặt đi, né tránh ánh mắt tôi.

Tôi nhìn thấy bờ vai ấy khẽ run — chỉ một thoáng thôi nhưng đủ để tôi biết: anh đang trốn, trốn tránh cảm xúc của chính mình, trốn tránh sự thật.

Lúc ấy tôi hiểu, người đang đau không chỉ có mình tôi. Người đang giằng xé, người đang chịu đựng, còn có cả anh.

"Anh nghĩ tôi cần anh làm anh hùng chắc?" Giọng tôi chua chát, đầy mỉa mai. "Tôi không cần anh hi sinh cho tôi. Tôi cần anh ở bên cạnh tôi, để tôi cùng anh đối mặt với mọi thứ. Nếu anh không yêu tôi nữa, nếu tình cảm đã hết, vậy tôi chấp nhận. Dù đau đớn, tôi cũng sẽ chấp nhận và buông tay. Nhưng nếu anh vẫn còn tình cảm mà cứ làm ra vẻ mình là kẻ ác, cứ cố tình đẩy tôi ra xa..."

"...thì anh chỉ là một kẻ hèn nhát mà thôi."

Tôi thấy bàn tay anh siết lại, trắng bệch cả khớp xương, như đang cố gắng kìm nén một điều gì đó rất lớn.

Nhưng tôi không lùi bước. Không được lùi nữa.

Tôi đã chạy theo bóng lưng này quá lâu rồi, đã quá mệt mỏi với việc đuổi bắt vô vọng.

"Tôi sẽ không níu anh nữa." Giọng tôi đã trầm lại, bình tĩnh đến đáng sợ. "Tôi đã cho anh cơ hội, đã cho anh thời gian. Nhưng anh vẫn chọn cách này."

"Nhưng nếu hôm nay anh bước đi, nếu anh quay lưng lại một lần nữa..." Giọng tôi vang vọng trong phòng họp trống trải. "...thì đừng bao giờ quay đầu lại nữa. Tôi cũng không muốn trở thành một thằng ngu cứ mãi chờ đợi một người không dám yêu mình, không dám đối diện với tình cảm của chính mình."

Tôi xoay người, không chần chừ thêm một giây nào nữa. Tôi đẩy cánh cửa phòng họp ra, bước ra ngoài. Không quay đầu lại. Không rơi nước mắt.

Chỉ có trái tim như bị bóp nghẹt từng nhịp, đau đớn và nặng trĩu. Bởi tôi biết, nếu anh không giữ tôi lại, nếu anh để tôi bước ra khỏi cánh cửa này mà không nói một lời — thì lần này, thật sự là hết.

Tôi về nhà trong im lặng. Con đường về dài hun hút, và tôi cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết.

Không bật đèn. Không tháo kính. Cứ thế bước vào phòng khách như một cái xác không hồn, chìm vào bóng tối.

Căn nhà quen thuộc vẫn yên tĩnh như mọi ngày. Nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng ấy khiến tôi thấy mình nhỏ bé đến đau đớn, lạc lõng trong chính không gian của mình.

Tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, đầu gối ôm lấy nhau, cố nén tiếng thở dài. Trong ngực, trái tim vẫn còn đập — nhưng không còn biết vì ai.

Tôi đã nói tất cả rồi. Đã để bản thân trần trụi nhất trước mặt người đó, đã bày tỏ tất cả nỗi đau, sự tổn thương và cả tình yêu còn sót lại.

Nhưng anh ấy vẫn không giữ tôi lại.

Tôi không biết mình hy vọng điều gì khi nói những lời cuối cùng ấy. Có lẽ tôi mong anh sẽ gọi tên tôi, sẽ chạy theo tôi, sẽ nắm lấy tay tôi, dù chỉ một lần... Có lẽ tôi chỉ muốn nghe anh nói: "Đừng đi. Ở lại bên anh."

Nhưng chẳng có gì xảy ra. Chỉ có tiếng bước chân tôi xa dần, và tiếng cửa phòng họp đóng lại.

Tôi tựa đầu vào thành ghế sofa lạnh lẽo, mắt khô khốc. Không có nước mắt. Không còn sức để khóc nữa. Cảm xúc như đã cạn kiệt hoàn toàn.

Trên bàn vẫn còn tập tài liệu hôm qua chưa xử lý xong, nằm đó như một lời nhắc nhở về cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù trái tim tôi đã ngừng đập. Tôi nhìn nó, tự hỏi mình còn đang làm gì.

Chạy theo một bóng lưng ba năm. Làm việc như điên suốt ba tháng chỉ để được nhìn thấy anh ta một lần. Rồi tự tay kéo anh ta về, cố gắng hàn gắn. Rồi lại tự tay đẩy anh ta ra, nói lời tuyệt giao.

Tôi cười khẩy. An Triết đúng là thảm hại thật.

Điện thoại vang lên một tiếng thông báo, phá tan sự tĩnh lặng. Là email của phòng kế hoạch, nhắc nhở về công việc ngày mai.

Tôi tắt màn hình. Không muốn làm gì cả. Không muốn nghĩ gì cả.

Giây phút ấy, trong căn hộ trống trải chỉ còn tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp, chậm rãi và đều đặn, như rạch vào lòng tôi từng vết xước, từng vết cắt mới. Lạnh lẽo. Mệt mỏi. Và vô vọng.

Tôi nhắm mắt lại, thì thầm với chính mình, giọng nói yếu ớt như hơi thở cuối cùng: "Đủ rồi. Lần này, là thật sự đủ rồi."

Không được chạy theo người đó nữa.