Chương 7

Phẩm tính và năng lực của trẻ con phần lớn là học được từ cha mẹ chúng. Khương Lệ Lệ vốn thừa hưởng trực giác cấp cao về giao tiếp của bà Lâm Hiểu Lỵ, chỉ trong vài ngày sau khi vào lớp một, cô đã dần hiểu rõ sự phân chia cấp bậc của các cô bé trong lớp này rồi.

Có địa vị cao nhất đương nhiên là cô bé tên là Đường Giai, nghe nói là cha của cô bé này là phó khu trưởng, cho nên trong nhà luôn có xe hơi đưa đón, ngay cả quần áo và kẹp tóc mà Đường Giai mặc cũng là đẹp nhất và mới nhất nữa. Cô bé này cũng học được tám – chín phần cái thái độ kiêu căng của mẹ mình nữa, luôn hất hàm sai khiến đám bé gái vây quanh mình. Bên cạnh Đường Giai lúc nào cũng có hai cô bé đi theo làm tùy tùng, một người là Đàm Mẫn - nhà mở quầy tạp hóa, người còn lại là con gái của chủ nhiệm giáo dục - Hà Địch. Những cô bé này giống như một băng đảng nhỏ do đám khỉ cái trong thế giới động vật tạo thành vậy.

Tiếp theo là những con khỉ bình thường bị chúng thống trị, đều sẽ cam theo tâm lý hâm mộ và sợ hãi đối với ba người này, đặc biệt là Đường Giai. Cho nên mỗi khi đến giờ chơi, chơi trò chơi gì, chơi với ai, thậm chí là ai thắng, đều sẽ do Đường Giai và băng nhóm nhỏ của cô bé này quyết định.

Mà tầng lớp dưới đáy nhất, ngoài một cô bé đeo máy trợ thính thì chính là Bạch Lỵ. Cha mẹ của Bạch Lỵ đều không ở bên cạnh, ông bà nội thì mở một trạm thu rác nhỏ, cho nên Đường Giai và những cô bé kia đều học theo lời trên tivi mà gọi Bạch Lỵ là người rác. Mặc dù quần áo của Bạch Lỵ luôn được giặt sạch sẽ, do sống với ông bà nên thói quen sinh hoạt cũng toát lên sự thật thà chất phác, thì Bạch Lỵ vẫn không thoát khỏi được cái biệt danh này và số phận bị cô lập.

Đường Giai thậm chí còn cố tình ném rác vào người Bạch Lỵ, có khi là vỏ hộp kem, đôi khi là bã kẹo cao su đã nhai. Mà Bạch Lỵ, bởi vì đã học kỳ một lớp một ở trường tiểu học này, nên cũng thể hiện một loại phục tùng trong im lặng với Đường Giai. Thậm chí Bạch Lỵ còn chẳng bằng cả cô bé đeo máy trợ thính nữa, ít nhất cô bé đó còn biết bề kể với mẹ mình rằng Đường Giai gọi mình là người điếc, nên mẹ cô bé đã đến trường làm ầm ĩ lên một trận. Mặc dù không có bao nhiêu tác dụng, nhưng ít nhất máy trợ thính của cô bé đó sẽ không bị mất nữa.

Nếu chỉ có vậy, Khương Lệ Lệ vẫn có thể thích ứng được. Đáng tiếc là sau một tháng, đã xảy ra một sự kiện.

Ngày hôm đó thực ra cũng không khác gì một ngày bình thường cả, ngoại trừ buổi sáng Đường Giai mang một chiếc kẹp tóc chuột Mickey do cô út mang từ nước ngoài về mà cô bé đã khoe khoang cả tuần trước đó. Cái kẹp tóc ngay lập tức khiến cả đống bé gái xung quanh hâm mộ, các cô bé đều vây quanh Đường Giai để tranh đoạt mớ kẹo sữa thỏ trắng mà Đường Giai mang đến.

Giờ ra chơi cũng vậy, Đường Giai chiếm vị trí trung tâm nhất để nhảy dây, những cô bé còn lại chỉ có thể chơi ở xung quanh.

Nhưng buổi chiều, một người phụ nữ vội vã đến đón Bạch Lỵ đi mất. Lúc đó, La Tinh Tinh đứng gần chỗ giáo viên, nghe được tin tức rằng người đó là mẹ của Bạch Lỵ, muốn đưa Bạch Lỵ đến sống cùng ông bà ngoại. Khi nghe tin này, Khương Lệ Lệ cũng không cảm thấy gì, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm cho Bạch Lỵ nữa.

Nhưng qua ngày hôm sau thì bắt đầu có chút không ổn.