Chương 6

Tất cả những điều này khiến Khương Lệ Lệ cảm thấy mình như đang tham gia một buổi lễ long trọng nào đó, trong lòng cô không khỏi dậy lên một loại cảm giác mong đợi.

Bạn biết đấy, ký ức thời thơ ấu luôn vô cùng tươi sáng.

Khương Lệ Lệ từ nhỏ đã được khen là thông minh, điều này không thể tách khỏi việc cô biết nhìn mặt đoán ý được. Cho nên, khi cô bước vào căn phòng đầy trẻ con đó, cô cũng không hề bị cảm giác khác biệt với những đứa trẻ thành phố dọa cho khϊếp sợ. Mặc dù những đứa trẻ đó mang phong thái bình thản tự nhiên, nhưng cũng không có gì quá khác biệt với cô cả. Thậm chí quần áo mới của cô còn đẹp hơn một chút, mẹ của cô cũng đẹp hơn một chút.

Tuy là học sinh chuyển trường, cô vẫn rất tự nhiên, nhanh chóng báo tên với cô bé ngồi bên cạnh. Đến khi bà Lâm Hiểu Lỵ được chủ nhiệm giáo dục mời ra ngoài cùng với nhóm các bà mẹ, cô đã biết cô bé này tên là La Tinh Tinh, có mẹ làm việc trong nhà máy thực phẩm – chính là cái người buộc khăn lụa vàng trên đầu ấy.

Theo lý mà nói, với tốc độ như vậy của Khương Lệ Lệ thì việc hòa nhập vào trường tiểu học này hoàn toàn không phải là một việc khó khăn gì cả. Đáng tiếc là cô lại gặp phải trở ngại lớn đầu tiên trong cuộc đời mình.

Bất cứ ai đã quan sát kỹ thế giới của trẻ con, đều sẽ rất kinh ngạc khi phát hiện ra rằng - đó thực chất là một thế giới động vật thu nhỏ. Xã hội đó được phân chia rõ ràng thành vua khỉ, cận thần của vua khỉ, những con khỉ bình thường và những con khỉ nhỏ bị bắt nạt ở dưới đáy xã hội. Và sẽ luôn có một lý do nào đó để những con khỉ nhỏ đó bị bắt nạt, như là quá già, quá xấu, quá hèn nhát chẳng hạn, tất cả đều được. Điều này không liên quan gì đến việc con khỉ bị bắt nạt là ai, chỉ là chúng cần một vài đứa tầng lớp dưới đáy để bắt nạt mà thôi.

Ngay vào ngày đầu tiên, Khương Lệ Lệ đã phát hiện ra con khỉ ở tầng lớp dưới đáy đó là ai rồi.

Đó là một cô bé tên là Bạch Lỵ. Những cô bé lớp một đã bắt đầu chơi những trò chơi phức tạp hơn, chẳng hạn như nhảy dây và tết dây. Đây đều là những trò cần phải chơi cùng nhau, nhưng dù thế nào, cô bé kia vẫn cũng luôn bị bỏ lại. Thậm chí đến một người mới chuyển trường như Khương Lệ Lệ mà còn có thể chơi cùng La Tinh Tinh, nhưng cô bé thấp bé đó lại luôn đứng một mình ở bên rìa. Cô bé đó dường như đã quen với tình huống này rồi, thậm chí còn chẳng thèm thử cố gắng tham gia, chỉ dùng ánh mắt hâm mộ và tuyệt vọng để nhìn khung cảnh trước mắt mình.

Khương Lệ Lệ nhịn không được mà hỏi La Tinh Tinh: "Bạn đó là ai vậy, tại sao mọi người không chơi với bạn đó thế?"

Khi còn ở quê nhà, vì thông minh, cao ráo và xinh đẹp, Khương Lệ Lệ luôn là thủ lĩnh của đám nhỏ cùng lứa. Mặc dù cũng có lúc cãi nhau, nhưng chuyện hoàn toàn bài trừ một người như vậy thì vẫn rất hiếm. Bởi cô là một vị vua khỉ rất nhân từ.

Đến lượt La Tinh Tinh giữ dây, cô bé liếc mắt nhìn rồi nói: "Ồ, nó tên là Bạch Lỵ, là người rác. Đường Giai nói không ai được chơi với nó hết."

Khương Lệ Lệ và La Tinh Tinh một đội, đương nhiên cũng phải cùng nhau giữ dây. Cô vô thức mà cứ nhìn qua cô bé tên là Bạch Lỵ đó, cảm thấy cô bé đó rất đáng thương.