Bạn đã chuẩn bị xong chưa?
Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện. Đương nhiên, so với việc nói đây là một câu chuyện, thì chẳng bằng nói đây là một màn ảo thuật.
Khương Lệ Lệ chưa từng học ảo thuật, cũng không hẳn là yêu thích ảo thuật. Bà Lâm Hiểu Lỵ là mẹ của Khương Lệ Lệ, bà ấy là một người có ác cảm với ảo thuật, cũng rất khinh thường những màn ảo thuật đặc sắc trong chương trình Mừng Xuân vào mỗi dịp cuối năm. "Ảo thuật đều là những thứ lừa bịp", bà đã từng nói như vậy đấy.
Nhưng Khương Lệ Lệ vẫn học được ảo thuật. Không chỉ vậy, màn ảo thuật mà Khương Lệ Lệ muốn biểu diễn cho bạn xem còn là một màn ảo thuật đặc sắc bậc nhất nữa.
Có lẽ bạn đã từng nghe nói qua, nhưng hẳn là chưa từng thấy bao giờ, thế nên bạn mới ngồi ở đây - ở phía bên kia của bức màn sân khấu.
Đến khi màn ảo thuật kết thúc, bạn sẽ kinh ngạc cảm thán, sẽ reo hò. Hoặc có lẽ là sẽ mắng chửi, sẽ khinh thường giống như mẹ của Khương Lệ Lệ, nhưng bạn sẽ không còn là chính mình của thời điểm trước khi bước vào đây nữa.
Cho nên, hãy để tôi hỏi bạn một lần nữa, bạn đã chuẩn bị xong rồi chứ?
Được rồi, để tôi hỏi bạn câu hỏi đầu tiên, bạn đã xem thế giới động vật chưa?
Mùa hè năm 1999, Khương Lệ Lệ năm tuổi, đang ngồi xem tivi trong căn nhà được dựng tạm của công trường xây dựng. Đó chính là thời điểm chuyển giao thế kỷ, mọi thứ đều đang phát triển một cách nhanh chóng, nhiệt huyết sục sôi.
Trong thành phố ven biển này, những tòa nhà cao tầng mọc lên từ mặt đất, đủ loại tin đồn về việc thành công chỉ sau một đêm giống như từng đợt sóng vỗ bờ, cọ rửa trái tim con người. Mà cha của Khương Lệ Lệ - Khương Mậu Lâm, lại giống như một tay lướt sóng đầy tham vọng, cố đuổi theo những con sóng hấp dẫn nhưng nguy hiểm đó chỉ bằng những trang bị đơn giản.
Đương nhiên, vào thời điểm đó, bọn họ không biết trên đời còn có người lướt sóng, cũng giống như bọn họ không biết rằng ở bên kia đại dương còn có một quốc gia khác nữa. Ở nơi đó, các mùa trong năm hoàn toàn trái ngược với nơi bọn họ đang sống, ánh nắng chói chang, bờ biển đầy cát vàng trải dài vạn dặm. Nơi đó có biển cả bao la, có những con sóng chồng chất lên nhau, là một nơi dường như sinh ra để lướt sóng.
Trong thế giới mà Khương Mậu Lâm quen thuộc, không có người lướt sóng, chỉ có gạch đỏ, sỏi và cát, xi măng, vôi vữa, cốt thép và tất cả những thứ kết hợp lại tạo thành kiến trúc bê tông cốt thép.
Ông ấy và những đồng nghiệp của mình giống như những con kiến thợ cần mẫn trong tổ, tuân theo một loại tín hiệu bí ẩn nào đó, ngày đêm cần mẫn xây dựng những tòa nhà mới trên bề mặt thành phố này.
Giống như những con kiến thợ đang xây lên một gò đất vậy.
Có lẽ khác biệt duy nhất là trong tương lai, trong những gò đất này sẽ không có vị trí của bọn họ. Tòa kiến trúc này có thể trở thành một nơi nào đó thịnh hành thời bấy giờ, như là một trung tâm thương mại, một tòa nhà dân cư, một cung thiếu niên hay một nhà hàng chẳng hạn. Nhưng nó tuyệt đối sẽ không trở thành căn nhà tạm bợ như nơi bọn họ sinh sống.
Đó là thời đại mà tấm lợp a-mi-ăng còn chưa bị cấm, và những căn nhà tạm bợ đơn sơ kiểu này chủ yếu đều được xây dựng bằng tấm lợp a-mi-ăng cả. Khi những giọt mưa rơi xuống, sẽ phát ra âm thanh khá trầm đυ.c, không hề giống với những mái nhà bằng thép đầy màu sắc ngày nay chút nào. Mà Khương Lệ Lệ, với tư cách là một đứa trẻ lớn lên trong căn nhà tạm bợ kiểu ấy, ấn tượng duy nhất của cô về mái nhà lợp bằng ngói a-mi-ăng là nó sẽ khiến người ta ngứa ngáy.