- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Luật Lệ Thuần Hóa "Phi Công Trẻ"
- Chương 39
Luật Lệ Thuần Hóa "Phi Công Trẻ"
Chương 39
“Lâm Trác Ngôn nói cho em à?” Hạ Cảnh Tụng không cần nghĩ cũng biết là ai đã nói, anh đã biết Lâm Trác Ngôn không đáng tin rồi.
“Vâng.” Hạ Thanh Dã thì chẳng hề có ý định giấu giếm, nói thẳng: “Lâm Trác Ngôn gọi điện cho anh, lúc đó anh chưa tỉnh, em sợ có việc gấp nên giúp anh nghe máy.”
Hạ Thanh Dã truy hỏi: “Vậy là thuốc gì?”
Hạ Cảnh Tụng đang uống nước thì khựng lại, rồi lại giả vờ như không có chuyện gì đáp: “Không có gì.”
Cái này bảo anh phải nói thế nào đây! Chẳng lẽ lại phải nói với đứa em trai mình rằng “Anh mày nhất thời sơ ý bị người ta bỏ xuân dược” sao?
“Khó nói đến thế sao.” Hạ Thanh Dã đúng là bị anh làm cho tức cười.
Bản thân cậu trong mắt Hạ Cảnh Tụng lại không đáng tin đến thế sao!
Hạ Cảnh Tụng khẽ thở dài gần như không nghe thấy: “Nói ra cũng chẳng có ích gì.” Trong phòng bao không có camera, trên tay anh cũng không có chứng cứ thực chất. Cho dù có chứng cứ, với thực lực của nhà họ Chu, muốn Chu Phàm thoát thân hoàn hảo trong chuyện này cũng không phải chuyện khó. Vậy nên nói ra làm gì, chỉ thêm phiền não mà thôi.
Hạ Thanh Dã lại không nghĩ như vậy.
“Anh, em trưởng thành rồi, em có khả năng bảo vệ anh.” Hạ Thanh Dã giống như một chú chim ưng non cánh chưa cứng cáp, còn chưa có khả năng tự vệ đã nôn nóng bay lượn trên bầu trời rộng lớn, muốn tự mình tạo ra một thế giới riêng.
“Em, em còn nhỏ, không biết thủ đoạn của Chu Phàm bẩn thỉu đến mức nào…” Lời Hạ Cảnh Tụng chưa dứt, liền bị giọng Hạ Thanh Dã khản đặc cắt ngang.
“Em không nhỏ nữa!!!” Hạ Thanh Dã như cũng bị chính giọng mình làm cho giật mình, cậu lúng túng xoa mặt một cái, từ từ bình tĩnh lại, giọng nói cũng vì vừa gào thét mà trở nên khàn đặc: “Em không nhỏ nữa, Hạ Cảnh Tụng, em không thể và cũng sẽ không mãi sống dưới sự bảo vệ của anh. Em…”
Hạ Thanh Dã không tiếng động khẽ động môi. Cậu đột nhiên cảm thấy cổ họng mình như bị thứ gì đó chặn lại, không thể nói thành lời.
Cậu phải nói với Hạ Cảnh Tụng thế nào đây, về mấy năm cậu một mình trốn chạy đến nước C, sống lay lắt ở đó…
Hạ Thanh Dã không thể nói, không dám nói, cậu cũng không thể mở miệng.
Hạ Cảnh Tụng như thể mất hết sức lực, vẻ mặt suy sụp, khẽ nói: “Xuân dược.”
Anh gần như là quẳng mạnh lòng tự trọng của mình xuống đất mà chà đạp.
Trong phòng nhất thời yên tĩnh đến đáng sợ.
Hạ Thanh Dã không biết là không nghe rõ hay không thể tin được, cậu ngẩng đầu nhìn Hạ Cảnh Tụng, hỏi: “Cái gì ạ?”
“Xuân dược!” Mắt Hạ Cảnh Tụng đỏ hoe, hai chữ này gần như là gầm lên. Anh thở hổn hển, như người sắp chết đuối, vật lộn chìm nổi trong dòng nước chảy xiết, mỗi lần chìm xuống, nước lại nhân cơ hội đổ ập vào khoang mũi anh, trong cơn sặc sụa cảm nhận được mùi máu tanh từ sâu trong cơ thể.
Anh không thể thoát được.
Giây tiếp theo, nước mắt không kiểm soát được mà tuôn rơi, Hạ Cảnh Tụng gần như sụp đổ: “Rồi sao nữa!!! Hạ Thanh Dã, giờ em biết rồi, rồi sao nữa? Em đi tìm nó, tìm chứng cứ, rồi tìm cách đánh gục Chu Phàm phải không?”
“Em có biết nó dùng thủ đoạn bẩn thỉu này đối phó với bao nhiêu người rồi không, em có thể cho nó chịu thiệt một chút, chơi khăm nó một vố. Nhưng em muốn tống nó vào tù, muốn Chu Phàm hoàn toàn biến mất không bao giờ ngóc đầu lên được nữa.” Hạ Cảnh Tụng ngước mắt nhìn chằm chằm Hạ Thanh Dã, vẻ mặt nghiêm túc và nặng nề: “Hạ Thanh Dã, em căn bản không đấu lại nó đâu. Chu Phàm đã ung dung tự tại bao nhiêu năm nay rồi, em nghĩ nó, nghĩ nhà họ Chu là ăn không ngồi rồi chắc?”
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Luật Lệ Thuần Hóa "Phi Công Trẻ"
- Chương 39