Chương 16

Hạ Cảnh Tụng ghét nhất nhìn thấy bộ dạng này của cậu, ngồi bên cạnh cậu dịu dàng hỏi: "Tiểu Dã có phải đau lắm không, nói cho anh biết tại sao lại ra ngoài làm thêm nhé?"

Anh cũng không đợi Hạ Thanh Dã mở miệng, trước tiên xé lớp băng dán cũ. Vết thương bên trong cũng không quá nghiêm trọng, nhưng vết sâu nhất vì ngấm nước nên xung quanh đã trắng bệch.

Anh cúi người lại gần, cẩn thận xử lý bằng bông gòn thấm cồn i-ốt.

Hạ Thanh Dã rùng mình một cái vì chiếc kính gọng vàng vắt trên sống mũi Hạ Cảnh Tụng lạnh buốt, nhưng ngay sau đó lại cảm nhận được hơi thở ấm áp của Hạ Cảnh Tụng phả vào cổ mình.

Cậu rũ mắt, khẽ gọi: "Anh..."

"Ừm, sao thế Tiểu Dã?" Hạ Cảnh Tụng ngẩng đầu lên, ánh mắt thẳng tắp chạm vào ánh mắt của Hạ Thanh Dã.

Hạ Thanh Dã không dám có động tác nào khác, khẽ lắc đầu: "Không có gì, anh, kính của anh hơi lạnh."

Hạ Cảnh Tụng khẽ ừ một tiếng, đưa tay tháo kính đặt sang một bên, tiếp tục động tác đang làm.

Cậu đột nhiên hơi hối hận khi để anh trai tháo kính.

Mất đi khoảng cách từ chiếc kính, Hạ Thanh Dã cảm nhận rõ ràng hơn hơi thở ấm áp của Hạ Cảnh Tụng phả vào cổ và vai cậu.

Thậm chí còn cảm nhận được chóp mũi Hạ Cảnh Tụng nhẹ nhàng chạm vào mình.

Hơi lạnh.

Lạnh đến mức khiến cậu ngứa ngáy trong lòng.

Hạ Cảnh Tụng dường như nhận ra sự im lặng của cậu, sau khi xử lý xong vết thương, anh vừa dọn dẹp đồ đạc vừa nói: "Bây giờ không muốn nói thì thôi, gặp khó khăn cứ nói với bố mẹ và anh, biết chưa?"

Anh không phải chưa từng nghĩ đến việc để trợ lý điều tra tình hình gần đây của Hạ Thanh Dã, nhưng vẫn muốn dành cho em trai một chút tin tưởng.

Hạ Thanh Dã rũ mắt chạm vào miếng băng dán đã được dán kỹ, khẽ đáp lời.

Đến khi Hạ Cảnh Tụng tỉnh dậy lần nữa, trong nhà đã không còn bóng dáng Hạ Thanh Dã.

Trên bàn ăn đặt cháo và bánh bao vẫn còn nóng hổi, bên cạnh dán một tờ giấy ghi chú: Em ra ngoài rồi, anh nhớ ăn sáng nhé! — Tiểu Dã

Hạ Cảnh Tụng khẽ mỉm cười, gấp gọn tờ giấy ghi chú rồi đặt sang một bên.

Anh vừa tiếp quản công ty không lâu, đang là lúc bận rộn nhất.

Các dự án mới chồng chất gửi lên, Hạ Cảnh Tụng chọn lọc vài bản, ôm kỳ vọng xem một lượt, cuối cùng đều ném vào máy hủy tài liệu.

Người phụ trách nhóm dự án không dám thở mạnh.

"Đã khảo sát thị trường chưa?"

"Dạ, làm rồi ạ."

Hạ Cảnh Tụng hơi cạn lời, mở điện thoại, vào mục xếp hạng trò chơi trong cửa hàng ứng dụng, kéo xuống cuối cùng: "Nhìn mấy bản dự án mà cậu vừa nộp đi, có gì khác biệt so với mấy trò chơi này không? Mấy cái máy tính cũ rích của bộ phận tài chính còn có ý tưởng mới mẻ hơn mấy cái ý của cậu đấy."

Anh thở dài một hơi: "Cho các cậu hai tuần nữa, muốn phân tích thị trường hay khảo sát lại cũng được. Tóm lại, tôi muốn thấy một bản dự án ra hồn."

Tiễn nhóm dự án đi, Hạ Cảnh Tụng lại gọi cho bộ phận mua sắm: "Mua thêm vài máy tính, thay mới cho bộ phận tài chính."

Bữa tối Hạ Cảnh Tụng vẫn qua loa vài miếng.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng ngủ, ngoài cửa sổ màn đêm đã buông xuống, chỉ còn vài ngọn đèn đường hiu hắt.

Hạ Cảnh Tụng nhìn thời gian trôi từng giây từng phút đến mười hai giờ, và vài cuộc gọi không được kết nối mà thở dài, cuối cùng tắt đèn nằm xuống.

Trong lòng lo lắng cho Hạ Thanh Dã vẫn chưa về nhà, Hạ Cảnh Tụng ngủ không được sâu, đến nỗi trong mơ vẫn cảm nhận được chiếc giường bên cạnh hơi lún xuống và mùi rượu thoang thoảng.