"Tổng giám đốc Hạ, chiều mai có một hội nghị trao đổi ở nước C, tôi đã đặt xong chuyến bay cho ngài vào năm giờ chiều nay rồi ạ."
Hạ Cảnh Tụng day sống mũi "Ừm" một tiếng, quay đầu nói với cô Trần: "Lát nữa bảo phòng thiết kế mang phương án của họ đến đây."
"Vâng, Tổng giám đốc Hạ.” Cô Trần gật đầu, đặt một danh sách lên bàn Hạ Cảnh Tụng: “Đây là danh sách hội nghị trao đổi ngày kia, ngài xem qua đi ạ."
Sáng nay Hạ Cảnh Tụng đã họp liền hai cuộc lớn, trưa lại ra ngoài giao tế, uống mấy ly rượu.
Giờ anh đầu óc choáng váng, chỉ muốn nhanh chóng xử lý xong công việc để về nhà nghỉ ngơi một lát.
Anh cầm danh sách lướt qua, không thấy tên ai mà anh đã “cạch mặt”, liền trả lại cho cô Trần.
Hạ Cảnh Tụng đứng dậy, cầm áo vest đặt bên ghế chuẩn bị ra ngoài. Khi đi đến cửa văn phòng lại nhớ ra điều gì đó, quay đầu dặn cô Trần: "Tôi về trước đây, lát nữa khi đến đón tôi thì ghé qua đón luôn Tổng giám đốc Lâm, anh ấy đi cùng chúng ta."
Cô Trần: "Vâng, Tổng giám đốc Hạ."
Nhà của Hạ Cảnh Tụng không quá gần công ty, anh không thích những nơi quá ồn ào, nhà mua cũng hơi xa trung tâm.
Vừa vào đến nhà, Hạ Cảnh Tụng liền cởi bỏ bộ vest gò bó đó.
Đây là thói quen của anh, về đến nhà nhất định phải thay đồ. Anh luôn cảm thấy quần áo mặc từ ngoài về dính đầy mùi thuốc lá, rượu và đủ thứ mùi lạ khác.
Khó ngửi lắm.
Hạ Cảnh Tụng lôi một chiếc vali nhỏ từ trong phòng thay đồ ra, mở điện thoại xem nhiệt độ địa phương rồi chọn hai bộ quần áo bỏ vào.
Hội nghị trao đổi chỉ diễn ra một ngày, anh nhiều nhất cũng chỉ ở lại thêm một ngày để nghỉ ngơi.
Sắp xếp xong hành lý, Hạ Cảnh Tụng định lên giường ngủ một lát, đầu anh giờ vẫn rất đau, trước khi ngủ lại pha cho mình một cốc nước mật ong.
Lúc ngủ, anh mơ màng nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo, anh mò tìm trên giường mãi mới cầm được điện thoại đưa ra trước mặt, nhưng mắt không mở nổi, chỉ đành ấn bừa mấy cái.
Cho đến khi tiếng chuông cửa vang lên.
Cô Trần biết mật mã nhà Hạ Cảnh Tụng, nhưng vì phép lịch sự, vẫn sẽ ấn chuông cửa hai lần trước.
Nhưng lần này thì khác, Lâm Trác Ngôn cũng đi cùng lên.
Chuông cửa cứ reo liên hồi, Lâm Trác Ngôn đứng bên cạnh vừa ấn chuông vừa thắc mắc: "Sao Tổng giám đốc Hạ của mấy cô vẫn chưa ra mở cửa? Lại ngủ tiếp rồi à?"
Cô Trần khó khăn lắm mới gỡ được tay anh ta khỏi chuông cửa, hơi “cạn lời” nhìn Lâm Trác Ngôn: “Tổng giám đốc Lâm, tôi biết mật mã mà, làm phiền ngài tránh ra một chút ạ."