Triệu Nhị oan ức vô cùng, mặt đỏ gay phẫn nộ gào lên: “Đại nhân oan uổng cho thảo dân. Thảo dân vẫn luôn ở nhà, chưa từng thấy nha hoàn hay tay nải nào cả! Đại nhân, ngài không thể coi rẻ mạng người như vậy được!”
Chử Linh vẫn bình thản liếc nhìn gã, khẽ nhướng mày mở miệng chất vấn: “Ta gϊếŧ ngươi chưa? Ta coi rẻ mạng người lúc nào?”
“Đại nhân, đại nhân, nha hoàn nhà ngài chết khi nào?” Triệu Nhị vừa giãy giụa, vừa cố rướn người về phía trước hỏi.
“Đêm hôm qua.”
“Đại nhân, thảo dân, thảo dân có nhân chứng. Thảo dân ở, ở…”
“Ở đâu?” Chử Linh khẽ liếc mắt, thản nhiên hỏi.
“Ở, ở nhà Tiền Tam Dương, với, với thê tử, thê tử của hắn… Tiền Tam Dương lấy của thảo dân ba mươi đồng. Phu thê hắn đều có thể làm chứng cho thảo dân.”
Triệu Nhị vừa dứt lời, đám bá tánh hóng chuyện xung quanh lập tức ồ lên kinh ngạc. Tiếng bàn tán ập tới rào rào, ồn ào cả một góc trời.
“Không nhìn ra nha! Tên Tiền Tam Dương kia trông khá thật thà, thế mà lại làm ra loại chuyện này?”
“Chậc, tên Tiền Tam Dương kia không được đâu. Cần phải mua thuốc uống, nhưng hắn ta lấy đâu ra tiền.”
“Thật đúng là…”
“Chẳng phải thứ tốt lành gì! Ta nghe nói thê tử hắn ta cũng lẳиɠ ɭơ thích quyến rũ người khác.”
“Im lặng! Im lặng!” Chử Linh quát lớn, đập mạnh kinh đường mộc.
Sau khi trấn áp được đám bá tánh hóng chuyện, nàng lập tức ra lệnh cho Tề Đại đi bắt Tiền Tam Dương về.
Bên ngoài nha môn vẫn bàn tán xôn xao, nhưng âm thanh đã nhỏ hơn nhiều.
Chử Linh chống cằm nhìn lướt qua Thúy Hỉ đang vò chiếc khăn tay. Sau đó nàng nhìn về phía phu tử quỷ đang thản nhiên xem màn kịch này, che miệng hạ giọng hỏi: “Phu tử, ngài thấy sao?”
Phu tử quỷ gấp quạt lại, nhìn Triệu Nhị đang giãy giụa bên dưới nói: “Chắc không phải gã đâu, gã có nhân chứng. Có điều sao ta cảm thấy, hình như đại nhân nghĩ Triệu Nhị cũng chẳng oan uổng gì.”
“Phu tử, hôm nay lúc ta đến nhà Tiểu Tam Tử đã nói gì?” Nàng nhắc nhở ông ấy.
“Nói rằng mất quan ngân…” Phu tử quỷ bỗng nhận ra điểm không đúng, vẻ mặt hơi kinh ngạc nhìn Chử Linh: “Không phải quan ngân à?”
“Phủ Đại tướng quân thật sự có quan ngân, ta cũng có mang theo đến đây. Nhưng ta ngu lắm à? Ta lại đi nói chỗ giấu quan ngân cho một tỳ nữ biết ư?” Nàng cười đắc ý.
Dù gì nguyên chủ cũng là nữ nhi nhị phòng Chử gia, nàng ta sống ở kinh thành đầy sóng gió mười mấy năm, cũng phải biết nguy cơ của phủ Đại tướng quân chứ.
Cho nên nguyên chủ lấy quan ngân có thể vì mục đích khác, nhưng tuyệt đối không phải để tiêu xài. Nếu không sau này nàng ta cũng chẳng nhận hối lộ làm gì.
“Thực ra ta vốn không mang quan ngân đến huyện Tứ Thủy, ta chôn ở chỗ khác rồi. Cho nên thứ Thúy Hỉ trộm mang đi vốn không phải quan ngân.”
Chử Linh cười nhìn thoáng qua Thúy Hỉ đang ngơ ngác. Sau đó nàng quay đầu đi, hào hứng đợi Tề Đại bắt người.
Phu tử quỷ suy nghĩ một lát liền hiểu ra ngay.
“Đại nhân khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác rồi.” Phu tử quỷ trịnh trọng chắp tay nói.
Lúc này Tiền Tam Dương đã bị áp giải tới, hắn ta bị ấn quỳ rạp xuống đất.
Chử Linh dùng lại chiêu cũ, đập mạnh kinh đường mộc lạnh lùng quát lên: “Tiền Tam Dương, bổn quan hỏi ngươi một chuyện.”
“Tên Triệu Nhị này khai rằng gã tốn ba mươi đồng để ngủ với thê tử ngươi một đêm, hai phu thê ngươi có thể làm chứng cho gã. Tối qua gã ở chỗ các ngươi, có phải hay không?”
Tiền Tam Dương làm ra vẻ bị sỉ nhục ghê gớm lắm. Hắn ta vùng thoát khỏi quan sai, đùng đùng nổi giận đạp mạnh vào ngực Triệu Nhị: “Triệu Nhị, ngươi còn là người không? Ngươi than trong nhà chẳng có ai lo toan nóng lạnh, y phục rách không ai vá…”
“Ta thấy ngươi đáng thương nên mới nhận ba mươi đồng để thê tử ta mua ít vải may cho ngươi bộ mới. Thế mà ngươi lại… ngươi đúng là đồ táng tận lương tâm!”
Triệu Nhị bị đạp vô cùng ngơ ngác, chuyện này đâu có giống như đã bàn trước.
Tiền Tam Dương gào khóc thảm thiết bò lên mấy bước: “Đại nhân, đại nhân à, cầu xin đại nhân làm chủ cho thảo dân. Thê tử thảo dân đã gây nên nghiệp chướng gì chứ! Đại nhân, cứu mạng với…”
Chử Linh đập bàn, lửa giận ngút trời: “Giỏi cho tên Triệu Nhị nhà ngươi! Ngươi dám nói dối ngay trước mặt bổn quan. Người đâu, dùng hình!”
Triệu Nhị vừa nghe vậy liền hoảng hốt, cũng chẳng màng việc đang bị áp giải nữa. Gã túm chặt lấy Tiền Tam Dương gào lên: “Ngươi… sao ngươi có thể nói hươu nói vượn thế hả?”
“Nói hươu nói vượn cái gì! Triệu Nhị, ngươi đúng là không bằng cầm thú, uổng công ta thỉnh thoảng còn đưa ngươi về nhà ăn bữa cơm nóng.” Tiền Tam Dương gỡ tay Triệu Nhị ra, hung hăng chỉ vào mặt gã.
“Quan sai đại nhân, mau lôi tên xấu xa này xuống đi!”
“Con bà nó ngươi nói láo! Ta mà thèm đến nhà ngươi ăn cơm á?”
Triệu Nhị cũng chẳng quan tâm nữa, túm chặt lấy cổ áo Tiền Tam Dương: “Ta nói cho ngươi biết, ngươi muốn thoát thân à? Đừng hòng! Đại nhân, đại nhân thảo dân có lời muốn nói.”
Tiền Tam Dương hoảng hồn, lập tức hét lên: “Đại nhân, đại nhân đừng nghe gã nói bậy.”
“Im lặng! Ai cho phép các ngươi la lối om sòm giữa chốn công đường?” Chử Linh sa sầm mặt mày quét mắt nhìn một lượt: “Thứ bị mất lần này là quan ngân hoàng thượng ban cho ta! Nếu không tìm về được thì các ngươi đều phải bị chém đầu!”
“Quan ngân? Quan ngân gì chứ?” Tiền Tam Dương sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy chỉ vào Triệu Nhị: “Còn có cả quan ngân à?”
Triệu Nhị ngơ ngác thật sự. Quan ngân? Quan ngân gì chứ? Sao gã không biết còn có quan ngân?
Chử Linh liếc mắt lạnh lùng nhìn qua, sát ý trong đáy mắt không hề che giấu.
Tiền Tam Dương ngước mắt nhìn lên cảm thấy trong lòng lạnh toát, hoảng sợ quỳ rạp xuống: “Đại nhân, thảo dân nguyện làm chứng.”
“Tên Triệu Nhị này chính là kẻ gϊếŧ nha hoàn của ngài, sau đó trộm tay nải mang về. Cái tay nải đó hiện giờ đang ở chỗ thê tử ta, nhưng không có quan ngân đâu. Ta không hề thấy mà.”