Chương 8: Nghi phạm

Khi đó nam nữ chính tình cờ phát hiện ra chuyện này nên lập tức đi điều tra, đúng lúc tóm gọn cả ổ Đào phủ.

Nữ chính nhờ đó có được rất nhiều tiền tài để chiêu binh mãi mã, bỗng chốc trở nên giàu có.

“Sao đại nhân biết được?” Phu tử quỷ mặt đầy vẻ không dám tin.

Đào Cảnh đó trông giống người thành thật, không ngờ lại là loại người đó?

“Ta ngay cả quỷ còn nhìn thấy được, ngài nói xem có gì mà ta không biết chứ.” Chử Linh đắc ý nói xong liền buông rèm xuống, dựa vào kiệu mềm nhắm mắt dưỡng thần.

Mãi đến khi về tới phủ nha, phu tử quỷ vẫn còn vẻ mặt bị đả kích nặng nề.

Đương nhiên dáng vẻ Thúy Hỉ cũng chẳng khá hơn là bao. Thế nên đợi Chử Linh vừa đóng cửa, nàng ấy liền lo sợ bất an quỳ xuống.

“Tiểu thư, nô tỳ… nô tỳ không có đánh tiểu thư, nô tỳ…”

Chử Linh đặt mũ quan sang một bên, đưa tay sờ sờ gáy mình, rồi nhìn Thúy Hỉ nói: “Muội không phải chết đuối, mà chắc là bị vật nặng đập mạnh vào sau gáy. Tuy nước đã rửa sạch vết máu, nhưng dựa vào chỗ sưng tấy ta sờ ban nãy… Đoán chừng do vật cứng đập mạnh vào tạo ra. Vết thương tụ lại một chỗ, bốp…”

Thúy Hỉ nhớ lại chuyện tối qua, ngẫm nghĩ kỹ rồi trả lời: “Hình như là vậy, khi ấy nô tỳ chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, sau đó chẳng còn nhìn thấy gì nữa.”

“Dùng vật nặng đả thương người, một đòn chết ngay, vậy thì kẻ này hẳn phải rất khỏe. Hơn nữa chắc đối phương cũng có chút công phu, mới có thể âm thầm đến gần mà không bị phát hiện.”

Phu tử quỷ ngồi ở phía bên kia. Ông ấy phân tích xong lại nhìn Chử Linh nói: “Chắc không phải Tiểu Tam Tử đâu.”

“Nô tỳ cũng nghĩ không phải Tiểu Tam Tử. Hắn bị thương nặng thế kia thì... thì tuyệt đối không thể nào gϊếŧ nô tỳ được.” Thúy Hỉ vừa nói, hai hàng huyết lệ vừa lăn dài trên má.

Chử Linh chống cằm lơ đãng lắng nghe. Nàng tự rót cho mình một chén trà cũ rồi chép miệng đầy chua xót: Không có nha hoàn đúng là bất tiện, đến trà mới cũng chẳng có mà uống.

“Dùng vật nặng ra tay, lại một đòn chết ngay... ngài nghe có thấy giống thợ rèn không?” Nàng miễn cưỡng uống một ngụm trà cũ, nhìn sang phu tử quỷ định nghe ý kiến của ông ấy.

Phu tử quỷ vuốt râu, khẽ gật đầu: “Theo lẽ thường mà suy đoán, thật sự có khả năng là thợ rèn.”

Thúy Hỉ ngơ ngác nhìn Chử Linh: “Nhưng mà tiểu thư, nô tỳ theo ngài đến đây mới tròn một tháng. Chúng ta đâu có dính dáng gì đến tiệm rèn?”

“Nếu nói có quen biết ai, thì một là Tiểu Tam Tử chèo thuyền đưa chúng ta đến đây. Hai là Triệu Nhị từng sửa mái nhà cho chúng ta thôi.”

Chử Linh lập tức nhận ra điểm bất thường. Nàng nghiêm mặt nhìn Thúy Hỉ hỏi: “Sau khi Triệu Nhị sửa mái nhà xong, ta đã trả tiền chưa?”

“Đưa... đưa rồi mà. Tiểu thư hào phóng lắm.”

Nàng vỗ trán nhớ ra rồi, lúc nguyên chủ mới tới huyện Tứ Thủy ra tay hào phóng lắm.

Do nguyên chủ mang theo không ít ngân lượng từ phủ Tướng quân nên nàng ta tiêu xài chẳng biết tiếc tay.

Sau này phủ Tướng quân sụp đổ, cuộc sống túng thiếu, đúng lúc có kẻ dâng tiền hối lộ tận cửa nên nàng ta nhận luôn.

Lần đầu nàng ta còn hơi căng thẳng, về sau thì bắt đầu chê đống bạc hối lộ kia quá ít không đủ dùng.

“Muội có hiểu rõ về Triệu Nhị không? Hắn là người thế nào?” Sau khi Chử Linh yên tâm rồi mới bắt đầu hỏi tiếp.

Thúy Hỉ lập tức nhíu mày, vẻ mặt hơi khó coi: “Nô tỳ không thích gã cho lắm. Mặt gã cứ lạnh băng trông hung dữ lắm, cánh tay trông cũng rất thô.”

“Sửa mái nhà, cánh tay có lực, từng tới phủ, quen thuộc đường đi lối lại… Thật sự có khả năng này lắm.”

Phu tử quỷ cũng cảm thấy tên Triệu Nhị này rất đáng ngờ: “Phải nghĩ ra lý do bắt người về tra hỏi thử xem.”

“Bắt người cần gì lý do chứ.” Chử Linh đứng dậy, tự mình xuống bếp lấy chậu nước lạnh.

Sau khi rửa sạch vết máu sau gáy và tóc tai, nàng vắt tóc cho ráo nước rồi đội lại mũ quan, đi ra nha môn phía trước.

Tề Đại đang nghỉ ngơi ở hậu nha, thấy huyện lệnh tới liền lập tức bật dậy khỏi ghế.

“Bên ngỗ tác có kết quả chưa?” Chử Linh hỏi.

“Hồi đại nhân, đã có rồi. Ngài xem đi.” Tề Đại dâng tờ kết quả nghiệm thi do ngỗ tác viết lên.

Nàng nhận lấy, lật xem một lợt rồi xác định suy đoán của mình.

Thúy Hỉ không phải chết đuối mà là bị người ta đập vào gáy, một đòn chết ngay. Sau đó nàng ấy mới ném người xuống sông.

“Ngươi đi bắt một người, là Triệu Nhị kẻ từng sửa mái nhà cho ta. Ta nghi ngờ hắn trộm quan ngân.”

Chử Linh dặn dò xong liền đi ra nha môn phía trước, ngồi ngay ngắn dưới tấm biển đợi Tề Đại bắt người về.

Đợi đến khi người được giải về, đã có không ít bá tánh hiếu kỳ vây xem trước cửa nha môn. Hơn nữa ai nấy đều vươn cổ nhìn vào trong.

Sau khi Triệu Nhị bị giải về đến, Tề Đại liền ấn gã quỳ xuống đất. Cuối cùng Chử Linh cũng được tận mắt nhìn thấy tên Triệu Nhị lạnh lùng khó dây vào trong mắt Thúy Hỉ.

Phải nói chứ, chỉ nhìn tướng mạo này thôi đã thấy không thể tùy tiện chọc vào người này.

Lông mày gã có vết sẹo do đao chém, gò má nhô cao, môi mím chặt trễ xuống. Lúc này gã đang nghiến chặt răng trừng mắt nhìn Chử Linh, trông vô cùng không phục.

Nàng cũng chẳng dài dòng, đập mạnh kinh đường mộc lạnh lùng quát lên: “Triệu Nhị, ngươi có biết tội không?”

“Hồi đại nhân, thảo dân không biết mình đã phạm tội gì.” Triệu Nhị rướn cái cổ đỏ bừng lên cãi: “Thảo dân đang ngủ trong nhà thì bị quan sai trói giải đến đây, hỏi cũng chẳng ai nói gì.”

“Nha hoàn Thúy Hỉ của bổn quan đã bị gϊếŧ, tay nải mang theo bên người cũng bị trộm mất, bên trong có ngân lượng nên bổn quan đang điều tra.”

“Bổn quan và nha hoàn tới huyện Tứ Thủy này chưa đầy một tháng, cũng chỉ từng gặp Tiểu Tam Tử chèo thuyền và ngươi thôi.”

“Giờ Tiểu Tam Tử gãy chân nằm ở nhà rồi, vậy thì chỉ còn lại ngươi.” Chử Linh nói xong, ánh mắt sắc như dao lạnh lùng liếc nhìn tên hoa khổng tước đang đứng bên ngoài.

Thế mà hắn còn dám chạy tới nha môn hóng chuyện!