Chử Linh khẽ ừm một tiếng, ra hiệu cho ông ấy mở cửa.
Nàng cũng có biết về chuyện đường sông Tứ Thủy này. Bởi vì theo cốt truyện, sau này huyện Tứ Thủy còn xảy ra một trận lũ lụt nữa.
Do lòng sông được khơi thông trước đó quá nông quá hẹp nên nước sông dâng lên tràn bờ, cuốn trôi nhà cửa.
Khi ấy nam nữ chủ vừa khéo đoạt được thành trì ở gần đó nên đã đón thôn dân đi, nhờ vậy mà không một ai thương vong. Chỉ có điều huyện Tứ Thủy lại hoàn toàn bị nhấn chìm trong biển nước.
Một tiếng tạch vang lên, ổ khóa bật mở, thuyền phu run rẩy đẩy cửa ra.
Mọi người vừa bước vào sân, một mùi khó ngửi lập tức ập tới xộc thẳng vào mũi, lẫn trong đó là mùi thuốc nồng nặc.
Thuyền phu dẫn mọi người tới một gian phòng ngủ, đẩy cửa ra. Một mùi hôi thối nồng nặc hơn xộc tới, suýt chút nữa khiến Chử Linh ngất xỉu tại chỗ.
Những người khác cũng chán ghét bịt mũi miệng, nhíu chặt mày bước vào phòng. Bọn họ liếc mắt liền thấy Tiểu Tam Tử đang nằm trên giường.
Sắc mặt Tiểu Tam Tử vàng vọt, chân phải máu thịt be bét, dáng vẻ như sắp gần đất xa trời.
Thậm chí cho dù nhiều người rầm rộ đi vào như vậy hắn cũng chẳng có ý định mở mắt, thật sự trông giống như không sống được mấy ngày nữa.
Nhưng Chử Linh lại có một loại trực giác kỳ lạ, Tiểu Tam Tử này sẽ không chết.
Lúc này Thúy Hỉ đã lao tới đầu giường Tiểu Tam Tử gào khóc thảm thiết, bi thương không thôi.
Đúng là cảnh tượng khóc thương tình lang đầy cảm động, nhưng nàng lại chẳng có cảm giác gì mấy.
Thuyền phu giơ tay áo lên lau nước mắt, run rẩy đáng thương nói: “Đại nhân, ngài thấy rồi đó.”
“Ừ, bổn quan thấy rồi, bị thương rất nghiêm trọng.” Chử Linh nói xong lại nhìn sang phu tử quỷ đứng bên cạnh.
Phu tử quỷ bất lực lên tiếng: “Hình như nha hoàn nhà đại nhân khá đơn thuần.”
Chử Linh cười khẩy, âm thanh vô cùng đột ngột khiến không ít người chán ghét nhìn sang.
Nàng cũng chẳng để tâm, chỉ thản nhiên nói: “Lúc nãy bổn quan nói sai rồi. Nha hoàn kia của ta không phải xin nghỉ về quê, mà là nhân lúc ta không chú ý đã cố tình đánh ta bị thương. Sau đó nàng ta trộm văn tự bán thân, còn lấy cả quan ngân nữa.”
“Quan ngân?”
Câu nói này như hòn đá ném xuống mặt hồ, khiến tất cả mọi người đều không bình tĩnh nổi.
“Gì mà quan ngân? Còn có cả quan ngân nữa à?”
“Vết thương trên đầu đại nhân không phải giả đâu.”
“Dưới đáy quan ngân có quan ấn nên khó dùng lắm, nhưng tay nải trên người nha hoàn kia biến mất rồi.”
“Vậy ra nha hoàn kia không phải ngã xuống nước chết mà là bị trộm cướp tay nải. Nhưng trong tay nải lại có quan ngân, lần này rắc rối to rồi.”
Chử Linh vừa nghe tiếng bàn tán xung quanh vừa nhìn về phía Thúy Hỉ. Lúc này nàng ấy đã ngừng khóc, đang ngơ ngác nhìn mình.
Nàng khẽ nâng tay, ra hiệu cho Thúy Hỉ đi theo mình trước.
“Đại nhân! Tiểu nhân có một chuyện không rõ.”
Bỗng có một người chắn trước mặt Chử Linh, cười cợt nhìn nàng. Người này mặc thường phục bằng gấm vóc, dáng vẻ tuấn tú lại có vẻ bỡn cợt thiếu nghiêm túc. Trông hắn y hệt một tên hoa khổng tước vậy.
*Hoa khổng tước: Ý nói người loè loẹt, màu mè hoặc làm màu quá đáng.
“Đại nhân, sao trong tay nải nha hoàn nhà ngài lại có quan ngân chứ? Theo lý mà nói, đại nhân không thể nào có được thứ này đâu.” Nam tử kia không cười nữa, nhìn như nói đùa nhưng thực chất lại đang bức ép chất vấn.
Quan ngân là tiền thuế phải nhập kho, sao có thể ở trong tay một quan huyện được? Hơn nữa còn là một hôn quan, điều này vô lý hết sức.
“Hoàng thượng ban cho đấy, ngươi không tin thì lên kinh thành mà hỏi.” Chử Linh liếc xéo hắn trả lời.
Nàng hoàn toàn không thèm để ý người trước mắt, cứ thế lướt qua hắn đi ra ngoài.
Phu tử quỷ và Thúy Hỉ lập tức đi theo.
Ra khỏi ngõ, Chử Linh mệt mỏi rã rời ngồi lên kiệu mềm. Đợi kiệu được nâng lên, Thúy Hỉ cùng phu tử quỷ một trái một phải chầm chậm bay về phía trước.
“Sao đại nhân không tự nhìn vết thương của Tiểu Tam Tử để kiểm tra xem hắn có nói dối không?” Phu tử quỷ thắc mắc hỏi.
Chử Linh xua tay lắc đầu, vô cùng kiên định.
Nàng xem làm gì chứ? Nàng cũng đâu phải nữ chính được hào quang soi rọi nên việc gì cũng biết, sao nàng có thể nhìn ra được bệnh tình của đối phương thế nào?
“Vậy đại nhân định xử vụ này thế nào? Còn chuyện ngài vừa nói nữa, gì mà quan ngân do Hoàng thượng ban cho chứ. Lời này đầy sơ hở.”
Phu tử quỷ lộ vẻ không đồng tình. Nếu bị nghi ngờ, Chử Linh nhất định sẽ khiến người trong kinh thành chú ý đến, đó là họa lớn.
Chử Linh vén một góc rèm, tay trái chống cằm, ánh mắt như vô tình dừng lại trên mặt phu tử quỷ, cười đầy vẻ bí hiểm.
“Quan ngân của phủ Đại tướng quân đấy. Trước khi ta tới huyện Tứ Thủy đã trộm không ít, đoán chừng đều là tiền tham ô cả.”
“Còn kẻ vừa rồi nhìn cách ăn mặc thì giống thương nhân. Hắn có thể đến kinh thành buôn bán, nhưng chẳng lẽ lại dám chạy đến hỏi hoàng thượng xem có ban quan ngân hay không à?”
Phu tử quỷ cười bất lực, không tán thành khuyên nhủ: “Nhỡ đâu hắn có quan hệ rộng, đi hỏi các quan lại khác thì sao?”
Chử Linh giơ một ngón tay lên lắc lắc, ra vẻ ông không hiểu đâu. Sau đó nàng nói đầy ẩn ý: “Quan lại ở kinh thành mười người thì chín kẻ tham, ai mà chẳng biển thủ một ít chứ. Nếu hắn dám hỏi thật, ta e rằng hắn không giữ nổi cái đầu của mình đâu.”
“Văn mỗ không dám đồng tình với lời này của đại nhân, Đại Chu ta vẫn có những vị quan thanh liêm mà.” Phu tử quỷ nói năng hùng hồn, mặt lộ vẻ không vui, trong đáy mắt thoáng hiện tia sắc lạnh.
“Ví dụ như ai?” Nàng hỏi lại.
“Ví dụ như... Công bộ Lang trung Đào Cảnh.”
Chử Linh ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Ngài nói đến Công bộ Thượng thư Đào Cảnh phải không? Ông ta đã tham ô không ít đâu.”
“Ông ta giả bộ thanh liêm ở kinh thành, nhưng thực ra ông ta đã gửi hết tiền vào đại tiền trang Thiên Thịnh rồi.”
“Hơn nữa, ông ta còn mua rất nhiều sản nghiệp ở huyện bên cạnh quê nhà, ngay cả Đào phủ cũng xây dựng xong rồi. Phải nói rằng trông còn bề thế hơn cả phủ Vương gia tại kinh thành nữa ấy chứ.”