Chương 6: Giúp nô tỳ với

Chử Linh có phần bất lực trừng mắt nhìn Thúy Hỉ trước mặt. Sau đó nàng liếc mắt nhìn thi thể nàng ấy đang nằm dưới đất, ánh mắt hơi trầm xuống.

Chỉ thấy Chử Linh rảo bước tiến lên ngồi xổm xuống, dứt khoát nắm lấy cằm Thúy Hỉ nâng lên quan sát. Lỗ mũi sạch sẽ không có bùn đất, bụng dưới cũng bình thường, chẳng hề có dấu hiệu uống no nước phồng lên.

“Tiểu thư, nô tỳ không phải chết đuối, nô tỳ bị người ta đánh vào gáy. Sau đó lại biến thành thế này.” Thúy Hỉ khóc thê thảm.

Sớm biết tiểu thư có thể nhìn thấy quỷ, thì nàng ấy có chết cũng không chạy.

“Ai đánh, muội có nhìn rõ không?” Chử Linh hạ thấp giọng hỏi.

“Nô… nô tỳ thấy tiểu thư nằm đó tưởng chết rồi nên… nên cầm văn tự bán thân và ngân lượng, cuốn gói định nhân lúc đêm hôm khuya khoắt bỏ trốn.”

“Trước đó nhi tử nhà thuyền phu có tình ý với ta, nên ta bèn hẹn trước với hắn, sau… Sau đó thì bị người ta đánh, nô tỳ không nhìn rõ đối phương là ai.” Thúy Hỉ nói xong, khóe miệng trễ xuống lại sắp khóc.

Chử Linh nhìn sang bên cạnh thi thể Thúy Hỉ chẳng thấy tay nải đâu, đoán chừng hung thủ đánh người cướp ngân lượng. Sau đó đối phương sợ bị phát hiện nên mới ném Thúy Hỉ xuống nước, hôm sau mới được tìm thấy.

“Ai phát hiện ra Thúy Hỉ?” Chử Linh cất tiếng hỏi lớn.

Lập tức có một thuyền phu run lẩy bẩy đi tới. Vẻ mặt người này hoảng hốt, không dám nhìn Chử Linh mà chỉ run rẩy mở miệng: “Là… là ta.”

A, ông ấy là phụ thân của Tiểu Tam Tử.” Thúy Hỉ ngạc nhiên thốt lên.

Chử Linh thầm hiểu ra, người này là phụ thân của người trong lòng Thúy Hỉ. Chính ông ấy đã phát hiện ra nàng ấy rồi vớt lên.

“Thúy Hỉ xin nghỉ phép với ta để về quê, lúc ra ngoài có mang theo tay nải.” Chử Linh lạnh lùng nói.

Sau đó nàng lật người Thúy Hỉ lại, thật sự sờ thấy một khối sưng sau gáy. Còn vết máu thì sớm đã bị nước sông rửa trôi hết rồi.

“Đại nhân, đại nhân thảo dân oan uổng quá! Lúc thảo dân vớt… vớt lên thì chỉ có một mình Thúy Hỉ cô nương thôi.” Thuyền phu khóc nước mắt nước mũi giàn giụa, thân hình gầy gò ốm yếu run rẩy đứng không vững.

Nhưng Chử Linh là ai chứ? Mới nhậm chức một tháng, có ai không biết nàng chính là tên hôn quan chẳng biết làm chủ cho dân.

“Đừng khóc nữa, trả lời tử tế vào.” Chử Linh quát lạnh, sau đó nành đứng dậy: “Cho nên lúc ông nhìn thấy muội ấy thì không có tay nải à?”

“Vâng, vâng, đại nhân, thảo dân oan uổng lắm.”

“Nhi tử nhà ông đâu? Nhìn thân thể ông yếu ớt thế này mà hắn còn để ông chèo thuyền à?” Chử Linh khoanh tay vô cùng.

“Tiểu Tam Tử nó… nó leo núi hái thuốc ngã gãy chân, đang nằm ở nhà… ở nhà đấy.” Thuyền phu cúi đầu, chốc chốc lại lấy tay áo lau nước mắt, lưng càng thêm còng.

“Ui chao, thuyền phu này thật đáng thương. Nhi tử gãy chân, bản thân ra ngoài đánh cá chẳng vớt được gì thì chớ, vớt được cái xác lại còn bị nghi ngờ.”

“Suỵt, đây chính là nha hoàn nhà huyện lệnh đấy.”

“Ngay cả huyện lệnh còn bị thương ở đầu kia kìa, nói không chừng là…”

“Nói không chừng cái gì?” Chử Linh quay đầu, chuẩn xác tìm được phụ nhân đang khua môi múa mép trong đám đông. Nàng nhìn lướt qua cách ăn mặc của phụ nhân, rồi lại nhìn thẳng vào bà ta hỏi: “Bà quen thân với thuyền phu này không, nhi tử của ông ta thực sự gãy chân à?”

Phụ nhân kia cắp chiếc làn, cánh tay siết chặt lại, giọng lí nhí không rõ: “Coi như từng gặp, sao một phụ nhân như ta có thể quen thân với ông ta chứ.”

“Ồ? Thấy bà nôn nóng nói đỡ cho ông ta như vậy, ta còn tưởng hai người là hàng xóm đối diện nhau nữa ấy chứ.” Chử Linh nói xong cũng chẳng thèm nhìn sắc mặt đen như đít nồi của phụ nhân kia. Nàng chỉ sai bổ khoái đưa thi thể Thúy Hỉ đến nghĩa trang trước, sau đó đi tìm ngỗ tác nghiệm thi.

“Hóa ra Tiểu Tam Tử không đến gặp nô tỳ là vì gãy chân.” Thúy Hỉ vô cùng lo lắng, giọng nói nghẹn ngào: “Tiểu thư, nô tỳ muốn đi gặp Tiểu Tam Tử lần cuối cùng. Tiểu thư giúp nô tỳ với.”

Chử Linh thoáng ngạc nhiên, giúp nàng ấy?

Sau đó ánh mắt nàng đảo qua, mất tự nhiên nhìn về một phía.

Biết ngay mà, Phu tử quỷ đang đứng cách nàng không xa, tươi cười vui vẻ nhìn nàng. Thấy nàng nhìn sang, ông ấy còn vô cùng lễ độ chào hỏi.

Chử Linh cảm thấy hơi đau đầu. Quỷ Thúy Hỉ vẫn còn đang khóc lóc sụt sùi, phu tử quỷ cũng chậm rãi bay tới với dáng vẻ như có điều muốn nói.

“Phu tử mời nói.” Nàng hạ thấp giọng nói.

Phu tử quỷ chắp hai tay sau lưng. Ông ấy nhìn thoáng qua thi thể Thúy Hỉ đang được khiêng đi rồi nói: “Ngài cứ đi xem thử đi. Cũng coi như hoàn thành di nguyện cho nha hoàn này của ngài.”

Chử Linh thở dài. Nàng bày ra dáng vẻ quan uy bề trên nhìn xuống thuyền phu: “Dẫn bổn quan đi xem nhi tử nhà ông. Để ta xem thử hắn có thật sự bị gãy chân như lời ông nói hay không.”

“Vâng, vâng thưa đại nhân.” Thuyền phu vội khom người đáp. Lúc xoay người dẫn đường chân ông ấy trượt một cái, suýt chút nữa đã vấp ngã.

Bá tánh đứng xem xung quanh liền đưa tay đỡ lấy ông ấy. Ánh mắt bọn họ nhìn huyện lệnh càng thêm bất mãn, rồi tự giác đi theo sau thuyền phu cùng tới đó.

Nhà thuyền phu nằm sâu trong ngõ Dương Trường, huyện Tứ Thủy. Nhìn từ ngoài vào căn nhà không lớn, lại vì lâu năm không tu sửa nên trông vô cùng tồi tàn. Mấy khe nứt trên bậc đá dưới mái hiên do mưa dột quanh năm nên mọc đầy rêu xanh, trơn trượt vô cùng.

Chử Linh cẩn thận bước đi, thuận miệng hỏi: “Căn nhà này mua hết bao nhiêu tiền?”

“Bẩm đại nhân, thảo dân lúc còn tráng niên từng tham gia khơi thông đường sông Tứ Thủy nên được chia cho chỗ này.” Tay thuyền phu run run, giọng cũng run rẩy giải thích.