“Tại sao?” Chử Linh mấp máy môi hỏi.
Thẩm Lập Chu thở hắt ra: “Hoài Sơn huynh thật sự bất đồng quan điểm với ta. Hơn nữa hắn cậy mình có học thức nên tính tình hơi cao ngạo, cũng đã cãi nhau to với ta một trận. Thế nhưng…”
“Kiểu người như Hoài Sơn huynh lại khiến ta cảm thấy hắn sẽ không thuê hung thủ gϊếŧ người. Nếu đối phương thật sự tức giận thì sẽ tự mình ra tay.”
Chử Linh nghe vậy liền hiểu ra, một cảm giác hoang đường xuất hiện trong lòng này. Cũng có thể xem Dương Hoài Sơn là một kỳ nhân đấy chứ.
Bên ngoài nha môn truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Bá tánh vây xem nhường ra một con đường, hai tên bổ khoái thở hồng hộc chạy vào.
“Đại nhân, phu nhân đã ngăn cản bọn ta.”
“Đại nhân, Dương Hoài Sơn chạy thoát rồi.”
Trương tri phủ đập bàn đứng phắt dậy: “Cái gì!”
Hai tên bổ khoái lập tức quỳ một chân xuống: “Đại nhân, do bọn ta vô năng. Phu nhân sai người chặn bọn ta lại, bọn ta đánh không lại, chỉ đành trơ mắt nhìn Hoài Sơn công tử ngồi xe ngựa rời đi.”
“Vô pháp vô thiên, đúng là vô pháp vô thiên!” Mặt Trương tri phủ đen như đáy nồi, vung tay lớn tiếng: “Triệu Nghĩa, đích thân dẫn người đi bắt Dương Hoài Sơn về đây cho ta. Nếu phu nhân còn dám ngăn cản thì trói bà ta lại đưa về phủ đệ luôn!”
“Rõ, đại nhân.”
Vạn Tam Kim sáp lại gần Chử Linh, hạ giọng hỏi: “Người này đang sợ tội bỏ trốn đấy à?”
Nàng lắc đầu phủ nhận, chắc chắn không phải.
“Đại nhân, người tới rồi.” Trương Động bỗng lên tiếng.
Không ngoài dự đoán, đám đông tách ra một con đường, Triệu Nghĩa áp giải Dương Hoài Sơn đi vào.
Tính theo thời gian Triệu Nghĩa rời đi, chắc hẳn Dương Hoài Sơn đã chủ động đến nha môn nên hai bên mới chạm mặt nhau.
Triệu Nghĩa chắp tay phục mệnh: “Đại nhân, Dương Hoài Sơn sợ tội bỏ trốn, đã bị bọn ta bắt về rồi.”
“Đồ chó chết, bổn thiếu gia tự quay lại mà!” Dương Hoài Sơn ra sức vùng vẫy. Đám bổ khoái lập tức siết chặt dây thừng ấn mạnh hắn xuống, không cho phép phản kháng.
“Dương thiếu gia còn định đánh người bỏ trốn, cho nên bọn ta bất đắc dĩ mới phải dùng dây thừng trói hắn lại.” Triệu Nghĩa nói tiếp.
Trương tri phủ nhàn nhạt đáp một tiếng, đồng thời đưa mắt ra hiệu.
Triệu Nghĩa lập tức áp giải Dương Hoài Sơn, đá mạnh vào bắp chân khiến hắn quỳ rạp xuống. Dương Hoài Sơn bật thốt đau đớn, trán toát mồ hôi lạnh.
Trương tri phủ ngồi xuống lại, đập mạnh kinh đường mộc: “Kẻ quỳ dưới công đường phạm nhân Dương Hoài Sơn, ngươi có biết tội không?”
“Học sinh vô tội! Học sinh hoàn toàn không biết chuyện Thẩm Lập Chu bỏ mạng. Học sinh vẫn luôn đọc sách trong trạch viện của mình, chưa từng mua chuộc hung thủ gϊếŧ người!” Dương Hoài Sơn tức đến mức nổi gân xanh trên trán, tròng mắt như sắp lồi ra ngoài.
Trương tri phủ cười: “Hôm nay bổn quan thẩm án mới biết có kẻ mua chuộc hung thủ gϊếŧ người, vậy mà ngươi đã biết từ trước? Chỉ có hung thủ mới biết rõ việc thuê hung thủ gϊếŧ người! Dương Hoài Sơn, ngươi còn lời gì để nói?”
Hắn vẫn đang giãy giụa: “Ta không gϊếŧ người!”
“Đương nhiên ngươi không gϊếŧ người, ngươi chỉ mua chuộc hung thủ gϊếŧ người mà thôi.” Trương tri phủ mặt lạnh như tiền: “Bổn quan hỏi ngươi, ngày mùng một tháng bảy, tại miếu Sơn Thần ngoài thành, ngươi có tranh chấp với Thẩm Lập Chu hay không?”
“Có, nhưng bọn ta chỉ là…”
Ông ta tiếp tục hỏi: “Lúc tranh chấp, ngươi có buông lời đe dọa không?”
“Có, nhưng ta chỉ thuận miệng nói một câu thôi.” Dương Hoài Sơn vội vàng đáp.
Trương tri phủ hoàn toàn bỏ ngoài tai, nói thẳng: “Mùng một tháng bảy, ngươi và Thẩm Lập Chu xảy ra tranh chấp. Ngươi giận dữ bỏ đi, trong lòng càng nghĩ càng giận nên mới mua chuộc hung thủ gϊếŧ người.”
“Lúc đó trong miếu còn bốn vị học tử khác, ngươi sợ lai lịch bọn họ bất phàm sẽ gây rắc rối nên đã dùng thuốc mê đánh ngất bọn họ.”
“Ngay sau đó ngươi lại lợi dụng cô mẫu của mình, mượn danh nghĩa của ta để uy hϊếp bốn vị học tử không dám khai ra sự thật, đổi ngày tháng thành hai mươi chín tháng sáu.”
“Mà ngày hai mươi chín tháng sáu ngươi vốn chưa đến Thành Dương, nên lập tức có thể rửa sạch hiềm nghi. Có phải hay không?”
Dương Hoài Sơn sững sờ tại chỗ. Cô mẫu hắn không có hài tử, thương hắn như thương con đẻ.
Hôm nay bà ấy còn lén sai người đưa hắn chạy trốn… Nếu không phải hắn kiên quyết quay lại thì cô mẫu nhất định sẽ liều mạng bảo vệ hắn.
Nếu hỏi cô mẫu có lợi dụng thân phận tri phủ phu nhân để uy hϊếp các học tử khác hay không, hắn thật sự không dám chắc.
“Hừ!” Trương tri phủ lạnh lùng liếc nhìn hắn: “Chuyện đã đến nước này, ngươi còn lời gì để nói?”
Dương Hoài Sơn chết lặng tại chỗ. Chẳng lẽ vì hắn về phàn nàn với cô mẫu nên bà ấy đã tìm người dạy dỗ Thẩm Lập Chu, kết quả không ngờ đối phương lại chết?
Là hắn gián tiếp gϊếŧ người à?
“Ta… Ta không biết…” Dương Hoài Sơn không giãy giụa nữa mà hoảng hốt quỳ dưới đất, sắc mặt ngày càng khó coi.
“Ừm, nếu Dương thiếu gia không còn lời nào để nói, vậy thì bổn quan có lời muốn nói.” Chử Linh từ từ đứng dậy, thi lễ với Trương tri phủ.
“Tri phủ đại nhân muốn ta hỗ trợ tra án, đồng thời cho phép ta ngồi thẩm án trên công đường này, hạ quan đa tạ tri phủ đại nhân.”
Trương tri phủ nheo mắt: “Chử huyện lệnh có gì muốn nói?”
Chử Linh lấy một tờ giấy ra từ trong tay áo: “Đây là bản nghiệm thi do ngỗ tác của ta, Tô ngỗ tác đích thân viết. Mời đại nhân xem qua.”
“Bản nghiệm thi?” Trương tri phủ ấn mạnh tay xuống bàn.
Nàng mỉm cười giải thích: “Bọn ta đã tìm thấy thi thể Thẩm Lập Chu từ bãi tha ma. Hơn nữa sinh mẫu của Thẩm Lập Chu, Lý thị đã đích thân nhận diện, xác nhận đúng chính là nhi tử nhà mình.”
Hóa ra lúc Tôn Dương truyền tin từ Thành Dương cho Trương viên ngoại cũng đồng thời gửi một tin khác về cho các học tử ở huyện Tứ Thủy. Thế nên bọn họ đã hộ tống Lý thị đến Thành Dương một chuyến.
Đêm qua, Lý thị đã tận mắt nhìn thấy thi thể Thẩm Lập Chu, đồng thời xác nhận là nhi tử của mình. Hơn nữa bà ấy đã điểm chỉ vào bản nghiệm thi.