Chương 5: Thúy Hỉ bỏ trốn

Bạch Tố tiếc nuối ngồi xổm xuống, nhìn cây kim bạc đang cắm thẳng đứng mà thở dài: “Giờ ta đã là một hồn ma lang thang, không thể thi châm cứu người được nữa.”

“E rằng tiểu huyện lệnh này sẽ phải bỏ mạng tại đây… Ủa?”

Bà sững sờ, đưa tay ra thử.

Là thật, bà có thể chạm được vào kim bạc, thậm chí có thể chạm được vào Chử Linh!

“Chuyện này là sao?” Bạch Tố nghiêm túc nhìn phu tử quỷ.

Phu tử quỷ cũng tỏ ra kinh ngạc. Để xác minh suy đoán của mình, ngay lúc đó, ông ấy cũng đưa tay chạm nhẹ vào…

“Ta cũng chạm được.”

Mi mắt Bạch Tố rung nhẹ. Sau khi hít sâu một hơi, bà rút cây kim bạc ra, ổn định hơi thở rồi tìm huyệt vị chính xác để đâm xuống.

Chử Linh lập tức nhíu chặt mày, ói ra một ngụm máu tươi.

Sau đó, Bạch Tố lại làm y hệt như vậy ở các huyệt vị khác, cho đến khi chân mày Chử Linh giãn ra, bà mới từ từ dừng động tác tay: “Lần này coi như cứu được rồi.”

Phu tử quỷ chậm rãi ngồi xuống đất, nhìn Chử Linh vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh, miệng ông ấy lẩm bẩm: “Chuyện này, thú vị rồi đây…”

Bạch Tố cũng từ tốn đứng dậy, thì thầm: “Đúng là thú vị thật.”

Lúc Chử Linh từ từ tỉnh lại, nàng đang nằm dưới đất. Bầu trời bên ngoài cũng sắp sáng.

Vũng máu dưới đầu nàng đã khô lại, dính chặt trên nền đất.

Phu tử quỷ ngồi trên ghế, ung dung cúi đầu quan sát nàng.

Chử Linh vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với luồng khí lạnh âm u, cùng với đôi mắt dường như có thể nhìn thấu mọi thứ.

Phu tử quỷ bật cười, ra hiệu cho nàng đứng dậy trước: “Tỉnh là tốt rồi, máu bầm sau đầu ngài đã được xử lý, sẽ không nguy hiểm đến tính mạng nữa.”

“Sau này mỗi ngày ngài cứ uống một viên thần dược mới đào được, sau nửa tháng sẽ khỏi hẳn.”

“Thật sự tạ ơn phu tử.”

Môi Chử Linh khô nứt, chỉ mở miệng một câu đã cảm thấy cổ họng khô khốc như sắp bốc khói.

Lúc này nàng chống ghế từ từ đứng dậy, sau khi ngồi xuống thì khó nhọc gọi: “Thúy Hỉ, Thúy Hỉ?”

“Nha đầu đó chạy rồi, hình như nàng ấy đã lục tìm khế ước bán thân của mình, còn cầm theo ngân lượng nữa.”

Phu tử quỷ nhẹ nhàng phe phẩy cây quạt giấy, cười tủm tỉm nhìn phản ứng của Chử Linh.

“Nha đầu này cho rằng ta đã chết, nên dứt khoát bỏ trốn luôn à?”

Chử Linh sững sờ. Trong cốt truyện nguyên tác, hình như Thúy Hỉ vẫn luôn ở bên cạnh nữ phụ mà.

“Nhìn ngài không có cảm giác bị phản bội cho lắm nhỉ.” Phu tử quỷ tò mò quan sát nàng.

Chử Linh tự rót cho mình một chén trà từ hôm qua rồi uống một hơi cạn sạch. Sau đó, nàng thở hắt ra một hơi dài: “Đại nạn đến nơi, mỗi người tự bay, đây là chuyện rất bình thường mà. Ta cũng phải chạy.”

Phu tử quỷ tò mò hỏi: “Ngài muốn chạy? Ngài chạy đi đâu?”

“Ta cũng không biết đi đâu, nhưng chắc chắn phải chạy.”

Chử Linh thở dài một hơi. Nàng biết diễn biến cốt truyện mà còn không chạy, thì chẳng lẽ ở lại chờ chết sao?

Phu tử quỷ nhẹ nhàng phe phẩy cây quạt giấy, vẻ mặt ông ấy trịnh trọng, mở miệng khuyên nhủ: “Nếu ngài lo mình bị chuyện của Chử gia liên lụy, ta khuyên ngài nên ở lại huyện Tứ Thủy. Bình thường mấy vị quan to quý nhân sẽ không đặt chân đến một nơi như thế này đâu. Hơn nữa, có thân phận quan lại che chở, ngài sẽ an toàn hơn.”

“Nhưng Thụy Vương gia sẽ đến đây.”

Chử Linh hiểu lời phu tử quỷ nói, nhưng nàng bắt buộc phải chạy trốn.

Đột nhiên vẻ mặt phu tử quỷ cứng lại. Ông ấy vô thức gấp cây quạt lại, siết chặt chuôi quạt rồi ngẩng đầu lên nhìn nàng chằm chằm: “Sao ngài biết Thụy Vương gia sẽ đến đây?”

“Sao phu tử lại biết chuyện của Chử gia?”

Nàng cũng phản ứng lại. Rốt cuộc trước khi chết, người này là ai?

Phu tử quỷ cười đáp: “Ta đã quanh quẩn ở nơi này rất lâu, cho nên ta biết rất rõ mấy bí mật của ngài. Hơn nữa, miệng của nha đầu kia không kín, có chuyện gì mà ta chưa từng nghe nói chứ.”

Chử Linh liếʍ đôi môi khô nứt, hơi đứng ngồi không yên.

“Phu tử…”

“Đại nhân! Đại nhân!”

Tề Đại đập cửa “rầm rầm” bên ngoài.

Nàng đứng dậy mở toang cánh cửa ra, vẻ mặt không tốt: “Ồn ào cái gì?”

“Có quỷ! Không, không, đại nhân! Xảy ra án mạng rồi!”

Vẻ mặt Tề Đại hoảng hốt, hắn nuốt nước bọt ực ực mấy lần trong lúc hoảng loạn. Sau đó hắn mới khó khăn lên tiếng: “Đại nhân, có người phát hiện cô nương Thúy Hỉ chết đuối ở bên bờ sông rồi.”

Chử Linh sững sờ tại chỗ, thậm chí nàng còn chưa kịp phản ứng: “Ngươi nói Thúy Hỉ chết rồi?”

Tề Đại khó khăn gật đầu.

Trước mắt Chử Linh tối sầm lại, nàng cố vịn khung cửa, nhìn Tề Đại: “Chuẩn bị kiệu, bổn quan muốn tự mình đến đó xem.”

“Rõ, đại nhân… Đại nhân, mũ quan.” Tề Đại vội vàng nhắc nhở.

Chử Linh quay vào lấy mũ quan, đội qua quýt lên đầu rồi rảo bước đi đến trước mặt Tề Đại.

Lúc này Tề Đại mới phát hiện sau gáy huyện lệnh có vết thương. Ngay cả quan phục của nàng cũng dính một mảng máu lớn, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Chử Linh đi đến ngoài cổng phủ nha. Đám bổ khoái chuẩn bị đi tuần đang chờ sẵn, còn có một cỗ kiệu quan ở đó.

Sau khi nàng lên kiệu, đám bổ khoái lập tức khiêng kiệu vội vã đi về phía bờ sông.

Đã có rất nhiều người đến đó vây xem hóng chuyện. Thế nhưng đa số mọi người đều không dám đến gần, dù gì người chết cũng là nha hoàn nhà huyện lệnh.

Sau khi đến nơi, Chử Linh xuống kiệu đi thẳng đến hiện trường vụ án.

Dân chúng xung quanh lập tức dạt ra thành một lối đi. Sau đó, họ nhìn thấy vết máu loang lổ sau lưng Chử Linh nên không khỏi xì xào bàn tán.

Nhưng họ còn chưa bàn tán được bao lâu, huyện lệnh đã hét lên thất thanh, dọa cho họ sợ hết hồn.

“Á!”

Quỷ Thúy Hỉ khóc lóc thảm thiết nhìn tiểu thư nhà mình, nàng ấy vừa sợ hãi lại vừa không dám tin.

Chử Linh nghiến răng, dùng tay áo che miệng, nhỏ giọng hỏi: “Muội doạ ta làm gì hả?”

“Nô… Nô tỳ… Nô tỳ không có ý doạ tiểu thư đâu. Nô tỳ thấy tiểu thư nên mới nhào tới mà.” Thúy Hỉ mếu máo đáp.