Chương 49: Đại nghĩa diệt thân

“Chử đại nhân, ngài đang nói chuyện gì vậy?” Tần sư gia nhíu mày khó hiểu hỏi.

Chử Linh gật đầu với Tần sư gia, ra vẻ mình ngầm hiểu. Tần sư gia lại sững sờ, linh cảm có chuyện chẳng lành. Gã vừa định mở miệng thì Chử Linh đã hô lớn: “Giải cả chất nhi nhà mẹ đẻ của tri phủ phu nhân, Dương Hoài Sơn lên đây!”

Sắc mặt Tần sư gia lập tức hoàn toàn thay đổi, gã bật dậy giận dữ quát: “Chử đại nhân, tri phủ đại nhân đang ở đây, sao ngài dám lạm quyền vượt cấp!”

Nàng tỏ ra vô tội: “Tri phủ đại nhân, chẳng phải người này do ngài bảo giải lên à?”

Trương tri phủ liếc nhìn Tần sư gia, đập mạnh kinh đường mộc ra lệnh: “Đưa phạm nhân Dương Hoài Sơn lên.”

Tần sư gia mặt cắt không còn giọt máu, vô thức lao lên phía trước can ngăn: “Đại nhân, sao có thể bắt Hoài Sơn công tử được? Phu nhân đã nhìn ngài ấy lớn lên từ nhỏ, tình cảm vô cùng thân thiết. Hơn nữa Hoài Sơn công tử còn là… còn là nhi tử của người kia đấy.”

Trương tri phủ lạnh lùng nhìn gã. Chẳng lẽ ông ta không biết Dương Hoài Sơn là nhỉ tử của ai à?

Chử Linh nhếch môi cười lạnh: “Sư gia nhỏ bé mà cũng dám dạy tri phủ đại nhân làm việc à? Chẳng lẽ tri phủ đại nhân chấp pháp công bằng lại sai, cần một tên sư gia chỉ điểm ư?”

“Người đâu, hôm nay Tần sư gia sức khỏe không tốt, đưa gã xuống nghỉ ngơi đi.” Trương tri phủ phất tay, lập tức có người đưa Tần sư gia xuống, đồng thời đổi người khác chuẩn bị ghi chép.

“Chử huyện lệnh thật sự biết cách chia sẻ nỗi lo với bổn quan đấy.” Trương tri phủ cười nói.

Chử Linh vội chắp tay đáp: “Đây là việc hạ quan nên làm.”

Nói xong, nàng liền ngồi xuống lại.

Vạn Tam Kim cẩn thận sáp lại gần hỏi nhỏ: “Đại nhân, ngài đến đây để xử án, hay là đến để người ta ghi hận vậy?”

Chử Linh cụp mắt thấp giọng đáp: “Trương tri phủ này là con cáo già đấy. Ông ta cố ý làm vậy vì không muốn chịu sự kìm kẹp của Dương gia nữa, còn ta chỉ giúp ông ta một tay thôi. Mặc dù ông ta sẽ chẳng cảm kích ta đâu, nhưng ta vẫn phải làm.”

Vạn Tam Kim nghe không hiểu, bèn quay sang nhìn Tô Hòa.

Tô Hòa nhún vai, hắn cũng chịu. Có điều đại nhân nhà bọn họ trước giờ vẫn luôn chọc người ta ghét, đoán chừng nhiều quá nên không thèm lo nữa.

Rất nhanh sau đó, phạm nhân Trình Kỳ Nguyên và Tôn Miêu Lộ bị giải lên.

Chử Linh nhìn bộ dạng thê thảm của hai người bọn họ mà không khỏi hít vào một hơi khí lạnh. Rốt cuộc bọn họ đã chịu bao nhiêu loại nhục hình vậy, sao lại toàn thân đầy máu thế kia.

Trương tri phủ đập mạnh kinh đường mộc:

“Phạm nhân Trình Kỳ Nguyên, Tôn Miêu Lộ, các ngươi có biết tội không?”

“Học sinh… học sinh biết tội.”

“Học sinh biết tội.”

Chử Linh nhướng mày, thế mà đã nhận tội rồi à.

“Các ngươi phạm tội gì, mau khai báo thành thật!” Trương tri phủ lớn tiếng quát hỏi.

Hai phạm nhân nhìn nhau, sau đó Trình Kỳ Nguyên chậm rãi mở miệng: “Bẩm đại nhân, hôm đó trong miếu Sơn Thần, Thẩm Lập Chu gặp chuyện ngoài ý qua đời. Lúc đó trong miếu chỉ có hai người bọn ta mà thôi, bọn ta lo lắng sẽ bị coi là hung thủ nên sợ quá bỏ chạy.”

“Chỉ có vậy thôi à?” Trương tri phủ cười lạnh.

Trình Kỳ Nguyên nuốt nước bọt, giãy giụa nhìn Trương tri phủ đang ngồi ngay ngắn bên trên: “Bọn ta… bọn ta sợ hãi, sợ vì chuyện này mà không thể tham gia kỳ thi mùa xuân. Cho nên… cho nên mới dọn dẹp trong miếu, xé bỏ hai tấm đệm cỏ.”

“Có phải chuyện Bùi Nguyên và Dương Thăng ngất xỉu ngoài miếu Sơn Thần do các ngươi làm không?” Trương tri phủ lại hỏi.

Tôn Miêu Lộ lập tức lắc đầu: “Không, không phải.”

Trình Kỳ Nguyên giống như đã hạ quyết tâm: “Đại nhân, là ngày mùng một tháng bảy! Hôm đó bọn ta tụ tập ở miếu Sơn Thần. Vì Thẩm huynh ở nhờ tại đó nên bọn ta cùng bàn luận thơ từ văn chương.”

“Sau đó Dương Hoài Sơn đến, quan điểm bất đồng với Thẩm huynh nên hai người cãi nhau một trận to.”

Tôn Miêu Lộ cũng vội vàng nói theo: “Phải, hai người giương cung bạt kiếm, bọn ta thật sự không khuyên nổi.”

“Dương Hoài Sơn giận dữ bỏ đi, nói Thẩm huynh nực cười, không thèm ở chung một chỗ với hắn.”

Trình Kỳ Nguyên thở hổn hển một hơi dài: “Bọn ta ở lại an ủi Thẩm huynh. Đến đêm khuya, phía xa có tiếng sói tru, bọn ta cũng không dám đi nên dứt khoát ngủ lại trong miếu.”

“Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, có người… có người xông vào. Bọn ta sợ hãi bỏ chạy ra ngoài. Đợi đến khi âm thanh lắng xuống bọn ta quay vào thì Thẩm huynh đã chết, hai người bọn ta cũng bỗng dưng ngất xỉu.”

Sắc mặt Tôn Miêu Lộ trắng bệch: “Sáng hôm sau tỉnh lại chỉ còn ta và Trình huynh. Bọn ta nhìn thi thể Thẩm huynh vô cùng sợ hãi, cho nên mới dọn dẹp hiện trường rồi bỏ chạy.”

Lúc này Bùi Nguyên và Dương Thăng cũng đã có mặt. Nghe lời khai của hai người kia, Dương Thăng bước lên trước một bước: “Đại nhân, bọn ta đã nói dối về ngày tháng. Bởi vì… bởi vì bị uy hϊếp, nếu không làm như vậy sẽ gây họa cho người nhà.”

Sắc mặt Bùi Nguyên cũng vô cùng khó coi, mọi chuyện không cần nói cũng rõ.

Bá tánh vây xem ồ lên một trận. Vậy là vì quan điểm bất đồng nên Dương Hoài Sơn thuê hung thủ gϊếŧ người? Nhưng vì chỉ có tranh chấp với Thẩm Lập Chu nên mới chỉ gϊếŧ hắn mà không gϊếŧ người khác?

Mọi chuyện đã đến nước này, hình như chỉ cần bắt Dương Hoài Sơn tra hỏi một phen thì có thể tóm được hung thủ. Hơn nữa nguyên nhân trước đó không bắt người, đoán chừng do tri phủ phu nhân ngáng chân.

Tri phủ đại nhân đại nghĩa diệt thân, đúng là một vị quan tốt mà.

Chử Linh lẳng lặng lắng nghe. Đợi mọi người nói xong hết nàng mới nhìn sang bên cạnh.

Thẩm Lập Chu đứng đó, suy tư hồi lâu mới nhìn nàng nói: “Đại nhân, trong lòng ta luôn cảm thấy không phải Dương Hoài Sơn.”