Thẩm Lập Chu loạng choạng nhưng vẫn kiên định đi theo đám người phu tử quỷ vào trong sân.
“Tôn Dương đang làm gì?” Chử Linh sực nhớ ra nên hỏi vậy.
“Đang đọc sách đấy.” Vạn Tam Kim kinh ngạc trả lời: “Ta thật không ngờ, hắn ta hễ có thời gian rảnh liền chăm chỉ đọc sách, chưa từng lơ là.”
“Chuyện đọc sách sao có thể lơ là được, dù gì Tôn Dương cũng có chút bản lĩnh mà. Ngươi đi tìm hắn ta, bảo hắn ta tra giúp ta một việc. Tra xong, ta sẽ tặng một khoản lộ phí lên kinh thành.” Chử Linh bảo Vạn Tam Kim ghé tai lại gần, dặn dò kỹ lưỡng.
Vạn Tam Kim vô cùng khó hiểu: “Tra chuyện này để làm gì?”
“Ngươi cứ đi nhanh đi.”
Nàng đuổi người đi, sau đó ngồi trong sân viện đợi bản nghiệm thi của Tô Hòa.
Khoảng hai canh giờ sau, Tô Hòa bước ra với vẻ mặt mệt mỏi, hắn nhìn Chử Linh nói: “Đại nhân đợi thêm chút nữa.”
Nàng cũng không vội, giờ bọn họ đã tìm được thi thể, bằng chứng cũng sắp hoàn thiện rồi.
Tô Hòa quay về phòng mình, sau khi hoàn thiện nốt bản nghiệm thi liền giao cho Chử Linh. Nàng lật xem kỹ một lượt, kết hợp thêm lời khai của Thẩm Lập Chu, thấy mọi thứ gần như đã khớp với nhau.
Một lát sau Vạn Tam Kim cũng quay lại, không ngờ Tôn Dương cũng đi theo. Chuyện Chử Linh muốn điều tra vô cùng đơn giản đối với hắn, thế nên hắn ta kể lại vô cùng chi tiết
Nàng nghiêm túc lắng nghe, ghi chép cẩn thận những gì Tôn Dương nói.
“Đại nhân.” Tôn Dương bỗng gọi giật nàng lại: “Tuy Thẩm Lập Chu không phải người huyện Tứ Thủy, nhưng dù gì cũng coi như người đi ra từ huyện Tứ Thủy. Mong đại nhân trả lại cho hắn một công đạo.”
Gia cảnh Tôn Dương khá hơn Thẩm Lập Chu, nhưng cũng chỉ khá hơn chút mà thôi. Nếu không hắn ta đã chẳng phải làm việc cho Trương viên ngoại để kiếm lộ phí lên kinh thành.
“Ta sẽ làm vậy.” Chử Linh nheo mắt: “Đợi Trương tri phủ tra hỏi Trình Kỳ Nguyên và Tôn Miêu Lộ xong, thì có thể thăng đường xử án được rồi.”
Nàng bận rộn gần như cả ngày, về đến phủ đệ tri phủ là lăn ra ngủ, đến mức Tần sư gia đặc biệt đến tìm nàng cũng đóng cửa không tiếp.
Tần sư gia nén giận đến chỗ Trương tri phủ cáo trạng. Trương tri phủ cũng chỉ ứng phó qua loa lấy lệ, sai người khác đưa một bức thư đến, đợi Chử Linh tỉnh dậy đọc là được.
Đám người Bạch Tố thấy nhàm chán nên tiếp tục đi dạo trong phủ, chỗ nào cũng đi, chỗ nào cũng xem.
Thậm chí Thúy Hỉ còn nhìn thấy kho báu Trương tri phủ giấu trong phòng tình nhân. Cả một mật thất toàn đồ tốt, suýt chút nữa khiến nàng ấy lóa mắt.
Đợi đến khi Chử Linh tỉnh lại, Tiểu Hoa đã bưng chậu nước nóng tới, Trương Động đứng bên cạnh cầm bức thư.
“Tên Tần sư gia kia đúng là người của tri phủ phu nhân. Gã bị đóng cửa không tiếp ở chỗ tri phủ, thế mà lại chạy đi cáo trạng với phu nhân…”
Nàng tặc lưỡi mấy cái, cảm thấy tên Tần sư gia này cũng ngu thật.
“Đại nhân, Vạn sư gia nói Dương gia không chỉ là thế gia ở Thành Dương mà còn có quan hệ ở kinh thành. Trương tri phủ cũng không dám làm quá trớn đâu.” Trương Động nói.
Chử Linh không kìm được bật cười: “Trương tri phủ làm thế này còn chưa đủ quá trớn à? Ông ta còn để mặc Tần sư gia đi cáo trạng nữa là. Nhưng mà… cũng có thể là cố ý.”
Nàng khẽ sờ cằm thầm nghĩ sắp phải xem kịch rồi đây.
Đợi xử xong vụ án Thẩm Lập Chu, nàng sẽ sắp xếp một vở kịch lớn để xem cho đã mắt.
“Đại nhân, thư đây.” Trương Động đưa bức thư qua.
Chử Linh liền mở ra xem, chỉ có vài dòng chữ. Đại khái việc tra hỏi hai người kia đã có kết quả, ngày mai ông ta sẽ thăng đường xử án, hy vọng nàng có mặt.
Nàng chắc chắn sẽ có mặt. Không những có mặt, nàng còn đưa cả người bị hại Thẩm Lập Chu vào cùng nữa.
“Trương Động, ngươi đi tìm Vạn sư gia, bảo hắn chuẩn bị sẵn sàng, ngày mai cùng ta đến nha môn.” Chử Linh dặn dò.
Trương Động lập tức đáp lời rồi đi ra ngoài.
Tiểu Hoa nhận lấy khăn mặt Chử Linh đưa, nàng ấy hỏi: “Đại nhân, bắt được hung thủ chưa?”
Chử Linh cười nhẹ nhõm: “Bắt được rồi, ngày mai hắn ta sẽ tự nhận tội.”
Tiểu Hoa thở phào, phấn khởi nói: “Bắt được hung thủ rồi, vậy chúng ta có thể về huyện Tứ Thủy rồi!”
Chử Linh cũng nói: “Phải rồi, cuối cùng cũng có thể về nhà.”
Hôm sau.
Trương tri phủ mặc quan bào, ngồi ngay ngắn dưới tấm biển, tư thế uy nghiêm không giận tự uy. Tần sư gia ngồi bên cạnh chiếc bàn thấp, chuẩn bị ghi chép.
Ngoài ra không còn chỗ ngồi nào khác.
Chử Linh đến nơi liền nhìn quanh một vòng. Thấy Trương tri phủ không mở miệng, thậm chí coi như không nhìn thấy mình… Nàng liền đi thẳng ra cửa nha môn, nhìn đám bá tánh vây xem hỏi: “Có ghế không?”
“…Có.”
Nàng hài lòng xin một chiếc ghế, mặc kệ ánh mắt của người khác, dứt khoát tìm một vị trí ở phía dưới Trương tri phủ rồi ngồi xuống.
“Chử huyện lệnh…” Trương tri phủ thong thả mở miệng.
Chử Linh quay đầu cười: “Lời dặn dò của tri phủ đại nhân hạ quan xin ghi nhớ trong lòng. Hạ quan nhất định sẽ tra hỏi thật tốt, xin đại nhân cứ yên tâm.”
Trương tri phủ nghẹn họng: “Không cần đâu, Chử huyện lệnh, bổn quan…”
“Đại nhân đừng lo lắng cho an nguy của hạ quan, chia sẻ gánh nặng cho tri phủ là phận sự của bổn huyện lệnh mà.”
Nói xong, Chử Linh nhìn đám bổ khoái bên dưới: “Giải phạm nhân Trình Kỳ Nguyên, Tôn Miêu Lộ lên công đường. Mời nhân chứng Dương Thăng, Bùi Nguyên lên công đường.”
Nàng nói rồi quay lại nhìn thấy sắc mặt Trương tri phủ xanh mét, vội quan tâm hỏi: “Tri phủ đại nhân tối qua nghỉ ngơi không tốt à?”
Trương tri phủ cứng đờ cổ, đập mạnh kinh đường mộc: “Giải hết phạm nhân lên cho bổn quan!”
Chử Linh bật dậy, cúi người thật sâu chào Trương tri phủ: “Đại nhân khiến hạ quan vô cùng bội phục. Dù tình cảm phu thê mặn nồng với phu nhân nhưng ngài vẫn chấp pháp công bằng, đại nghĩa diệt thân. Đức hạnh này của đại nhân khiến hạ quan vô cùng cảm động!”