Chương 47: Họa từ miệng mà ra

“Ý đại nhân là…” Phu tử quỷ cũng khó lòng chấp nhận nổi, thậm chí tức đến mức nghiến răng ken két.

Bạch Tố vô cùng khó hiểu. Bà nhìn Thẩm Lập Chu đang ngẩn người rồi vội kéo tay Chử Linh hỏi: “Ngài có ý gì?”

Chử Linh hít sâu một hơi, nhìn Thẩm Lập Chu đang thất hồn lạc phách rồi tiếc nuối lắc đầu: “Nếu ta đoán không lầm, chắc cái tin quan giám khảo đã được chọn ra kia chỉ là tin đồn nhảm mà thôi.”

“Thậm chí còn là tin tức chỉ có thế gia tử đệ hoặc học tử thân thiết với thế gia mới biết được. Còn “đề bài”, đương nhiên cũng chỉ có bọn họ biết mà thôi.”

Cho nên đáp án đã quá rõ ràng rồi.

Khi bàn luận về văn chương thơ phú, chắc hẳn Thẩm Lập Chu mang trong lòng đầy hoài bão. Hắn dẫn chứng kinh điển, nói năng hùng hồn, thậm chí nội dung cuộc nói chuyện còn đυ.ng chạm đến rất nhiều thứ.

“Ngày hai mươi tám tháng sáu, ta nghỉ chân uống trà ở một quán trà. Tình cờ gặp một người than thở năm nay khó khăn, e rằng phải đi vay lương thực.”

“Ta thấy hứng thú nên nói chuyện thêm vài câu. Sau đó những người kia đều bảo ta nói thêm chút nữa, lão bản còn miễn tiền trà cho ta. Sau đó còn tặng thêm ngân lượng để ta lên kinh ứng thí, còn nhờ ta gửi hộ một bức thư.” Thẩm Lập Chu kể lại.

Lần này đến cả Bạch Tố cũng hiểu ra. Bà nhìn Thẩm Lập Chu với vẻ không dám tin: “Vậy nên những lời ngươi vô tình nói ra, lại dính dáng đến đề bài giả “bị lộ” kia.”

Nếu vậy thì có thể tổng kết lại nguyên cớ của chuyện này như sau: Trong triều có kẻ muốn hại Tôn Thái phó nên tung tin đồn nhảm rằng ông ta chính là quan giám khảo kỳ thi lần này, sau đó lại làm lộ đề thi.

Đồng thời nội dung đề thi giả này xoay quanh việc thế gia phải giảm thuế chia ruộng cho dân, ảnh hưởng đến lợi ích của quan lại thế gia. Tin đồn này là tuyệt mật, chỉ có đám thế gia tử đệ mới biết để sau này dùng làm bằng chứng vu khống hạ bệ Tôn thái phó.

Nhưng Thẩm Lập Chu lại là người chính nghĩa lo nước thương dân. Thế nên khi ngồi ở quán trà, hắn đã vô tình bàn luận đúng với nội dung của cái ‘đề thi mật’ kia.”

Tai mắt của phe thế gia nghe được thì hoảng hốt, tưởng rằng một tên học trò nghèo hèn như hắn lại biết được bí mật tày trời này.

Cho nên khi đám thế gia tử đệ kia biết Thẩm Lập Chu ở nhờ miếu hoang, bọn họ liền giả vờ tình cờ gặp gỡ, thực chất bọn họ muốn đến để thăm dò.

Mà Thẩm Lập Chu lại không kiêng dè thao thao nói những lời kia dẫn đến họa sát thân.

Nếu sự thật đúng như vậy, thì đây đúng là một sự nhầm lẫn chết người.

Trong xe ngựa bỗng nhiên yên tĩnh trở lại.

Thẩm Lập Chu không thể chấp nhận nổi kết cục như vậy. Hắn kéo tay áo phu tử quỷ, lại nhìn sang Bạch Tố, rồi nhìn Chử Linh, thậm chí quay sang nhìn cả nha hoàn Thúy Hỉ với ánh mắt đầy cầu khẩn.

Tâm trạng hắn rối bời, đôi mắt đỏ ngầu. Cả người hắn như rơi vào vực sâu vô tận, vùng vẫy nhưng ngay cả thở cũng khó khăn, chứ đừng nói đến việc mở miệng nói chuyện.

Chỉ vì hắn đã nói những lời đó, chỉ vì những lời đó trùng hợp giống với “đề thi khoa cử”, mà hắn bị đám thế gia tử đệ lừa gạt rồi mất mạng à?

Ngay cả việc lộ đề và quan giám khảo cũng là giả nốt.

Đám thế gia tử đệ kia gϊếŧ hắn chỉ vì tư lợi cá nhân ư?

“Ta… ta… Đại nhân.” Cuối cùng Thẩm Lập Chu cũng tìm lại được giọng nói của mình, đau khổ nhìn Chử Linh hỏi: “Cho dù ta vô tình nói ra đề bài đó thì một học tử nghèo ta có thể làm được gì chứ? Mọi người cùng tham gia kỳ thi mùa xuân, thứ hạng còn chưa biết trước được. Thậm chí bọn họ còn có năng lực hơn ta, cần gì phải gϊếŧ ta chứ?”

Chử Linh nhắm mắt lại, khó chịu thốt ra hai chữ: “Ghen tị.”

Ghen tị với tài hoa của ngươi, ghen tị với tài năng của ngươi.

Sợ sự xuất hiện của ngươi sẽ cản đường bọn họ, cản trở tiền đồ của bọn họ, che mờ hào quang của bọn họ.

Đối phương bất bình, đối phương bất mãn, thậm chí đối phương còn cảm thấy tiện dân xuất thân nghèo khó không xứng đè đầu cưỡi cổ mình.

Đây chính là nguyên nhân sâu xa nhất.

Cũng là nguyên nhân khiến Thẩm Lập Chu khó chấp nhận nhất.

Xe ngựa từ từ dừng lại. Chử Linh nhìn Thẩm Lập Chu đang thất hồn lạc phách, hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định đá hắn một cái.

“Đừng ngồi đây thương xuân buồn thu, thất hồn lạc phách nữa. Ngươi làm như vậy chẳng ảnh hưởng chút nào đến bọn họ đâu.”

“Đại nhân…”

“Lão mẫu thân của ngươi sống gian khổ, sức khỏe lại không tốt... Thế mà vẫn ôm lấy tia hy vọng mong manh đến cầu xin ta. Bà ấy không sụp đổ, không gục ngã, bà ấy muốn đợi một chân tướng.”

Chử Linh đứng dậy, quay lưng về phía Thẩm Lập Chu: “Ta chỉ biết luật pháp Đại Chu, gϊếŧ người đền mạng!”

Rèm xe được vén lên, Vạn Tam Kim tình cờ đứng ngay bên ngoài: “Đại nhân, ngài đang nói chuyện với ai thế? Cái gì mà gϊếŧ người đền mạng?”

“Đã tìm thấy thi thể chưa?” Nàng hỏi.

Vạn Tam Kim gật đầu thật mạnh: “Tô ngỗ tác đang nghiệm thi trong phòng rồi.”

“Tìm thấy ở đâu vậy?” Chử Linh bước xuống từ chiếc ghế thấp mà Trương Động đã kê sẵn.

“Bãi tha ma.” Vạn Tam Kim bĩu môi: “Vụ án còn chưa phá xong mà đã vứt xác người ta đi rồi…”

Nàng lại hỏi hắn: “Các ngươi không bị phát hiện chứ?”

Vạn Tam Kim khẽ ho mấy tiếng: “Ta đã đút lót không ít bạc, lại nhờ người che chắn mới cướp được cái xác ra. Chỉ là thi thể đã biến dạng hoàn toàn rồi…”

Mặt mày Vạn Tam Kim trắng bệch, suýt chút nữa đã nôn ọe.

Chử Linh khẽ ừm một tiếng, vẻ mặt không đổi: “Bảo Tô Hòa nghiệm thi xong thì sửa sang thi thể sạch sẽ chút. Mua thêm một cỗ quan tài, chúng ta phải đưa thi thể Thẩm Lập Chu về huyện Tứ Thủy nhập thổ vi an.”

“Đại nhân yên tâm, quan tài đã chuẩn bị xong rồi. Chỉ là có người đang theo dõi nên tạm thời chưa dám đưa tới.” Vạn Tam Kim vừa nói vừa nhường đường, đưa Chử Linh đi vào sân viện.