Chử Linh quyết định đổi cách nói khác, biết đâu giúp Thẩm Lập Chu nhớ ra điều gì: “Lúc các ngươi bàn luận thơ ca văn chương, có phải từng nói lời gì phản nghịch không?”
Thẩm Lập Chu thất kinh: “Đại nhân, sao học sinh dám chứ?”
“Các ngươi có phê phán triều đình hay đại thần, chửi rủa đám quan lại hủ bại, hay thất vọng về cách cai trị của người ngồi trên cao kia không?” Nàng lại hỏi.
Thẩm Lập Chu bật dậy, đầu suýt chút nữa xuyên thủng trần xe ngựa.
“Đại nhân, học sinh không biết, học sinh không dám, sao học sinh dám làm vậy chứ.” Thẩm Lập Chu vội vàng giải thích: “Mấy người bọn ta thật sự chỉ nói về kỳ thi mùa xuân lần này, nói về quan giám khảo và... sở thích của quan giám khảo thôi.”
Chử Linh ngạc nhiên: “Sở thích của quan giám khảo?”
Phu tử quỷ đứng bên cạnh giải thích: “Mỗi quan giám khảo sẽ chú trọng những phương diện khác nhau. Có người thích văn phong hoa mỹ, có người lại ghét cay ghét đắng điều đó. Có người thích xem chữ viết, lại có người thiên về thực tế, cho rằng học tử phải thực tế.”
Chử Linh nghe vậy hiểu ra ngay. Nói trắng ra thì ai cũng phải viết văn chương cả, nhưng văn chương ngươi viết tinh tế tuyệt diệu chưa chắc đã lọt được vào mắt xanh của quan giám khảo.
Cho nên kỳ thi mùa xuân này cũng cần phải có một phần may mắn trong đó nữa.
“Bây giờ cách kỳ thi mùa xuân còn hơn nửa năm nữa, nhân tuyển cho vị trí quan giám khảo cũng chưa có đâu nhỉ. Thảo luận vào lúc này thì có tác dụng gì chứ?” Chử Linh bất lực, tỏ vẻ hoàn toàn không hiểu.
Thẩm Lập Chu lộ vẻ lúng túng: “Đương nhiên người ở nơi hẻo lánh như bọn ta không có cửa rồi. Thậm chí bọn ta phải xuất phát từ quê nhà trước cả nửa năm, chỉ mong sớm đến được kinh thành, nhưng mà…”
Nhưng có kẻ lại có đường đi nước bước riêng.
Nàng nghe hiểu ẩn ý trong đó: “Cho nên ngươi còn lời nào chưa nói không?”
Thẩm Lập Chu khó khăn đáp một tiếng. Hắn không biết phải đối mặt với Chử huyện lệnh thế nào, chỉ cúi đầu nắm chặt lấy vạt áo: “Thật ra danh sách quan giám khảo cơ bản đã được xác định rồi, một trong số đó chính là Tôn Thái phó.”
“Tôn Thái phó thích văn phong thế nào? Ai nói cho ngươi biết người đó là Tôn Thái phó?” Chử Linh hỏi kỹ hơn.
Thẩm Lập Chu ngẩng đầu lên: “Tôn Thái phó được coi là quan giám khảo mà các học tử khá yêu thích. Ngài ấy không thiên vị bất kỳ thể loại nào, chỉ cần viết văn hay là được.”
“Nhưng đồng thời, Tôn Thái phó cũng có thể sẽ là người ra đề. Phạm vi ra đề của ngài ấy rất rộng, đôi khi còn rất hóc búa… Hình như các vị học tử khác đều biết chuyện này cả.”
Chử Linh ôm trán. Thôi xong, một bầy sói vây quanh một con cừu, cừu nhất định không sống nổi rồi.
Khoan đã, Tôn Thái phó ra đề?
Ra đề, thi mùa xuân, khoa cử, gian lận thi cử?
“Đêm đó các ngươi bàn luận về những bài văn gì, kể lại tỉ mỉ không sót một chi tiết nào cho ta.” Vẻ mặt Chử Linh trở nên nghiêm túc.
Nếu đúng như những gì nàng nghĩ thì mục đích của vụ án mạng này không đơn giản đâu.
Thấy Chử Linh ra hiệu, Thẩm Lập Chu ngồi xuống lại. Hắn kể một lượt những bài văn mọi người bàn luận đêm đó.
Cuối cùng, hắn hơi ngượng ngùng nhắc đến bài văn của mình: “Học sinh cho rằng thuế ruộng đánh vào nông hộ quá cao.”
“Nông hộ không chỉ phải nộp thuế theo đất mà còn phải nộp thuế theo đầu người. Mỗi năm còn chia làm hai đợt thu vào mùa hạ và mùa thu, bá tánh khổ không thể tả.”
“Trong khi đó thế gia tử đệ coi việc đọc sách là cao quý. Ruộng đất dưới danh nghĩa bọn họ lại không cần nộp thuế, thậm chí hàng năm triều đình còn cho một khoản trợ cấp lớn.”
“Kết quả thế gia càng giàu thì bá tánh càng nghèo, bọn họ đành phải bán ruộng cho thế gia. Từ chỗ có ruộng đất riêng biến thành làm thuê cho thế gia, bán mình làm nô cũng chỉ có thể gắng gượng sống qua ngày mà thôi.”
“Học sinh cho rằng muốn sửa đổi thì phải bắt đầu từ thế gia. Chia ruộng đất của thế gia cho bá tánh cày cấy, bá tánh nộp thuế cho thế gia, sau đó thế gia nộp thuế cho quốc gia.”
“Ngoài ra thuế thu hai lần mỗi năm cũng có thể đổi thành một lần. Thuế thân và thuế đất nên gộp làm một, định mức dựa theo tình hình thu hoạch mùa thu hàng năm.”
Phu tử quỷ nghe xong liền cảm thán rằng: “Đại Chu ta cần những người như thế này.”
Bạch Tố tiếc nuối lắc đầu. Nhưng người này đã thành quỷ rồi, không thể thực hiện hoài bão được nữa.
Thẩm Lập Chu nhìn biểu cảm của một người ba quỷ trước mặt, cười khổ hỏi rằng: “Cho nên là vì bài văn của ta đã động chạm đến lợi ích của thế gia à?”
Chử Linh dứt khoát lắc đầu, chẳng nể nang chút nào nói thẳng: “Ngươi có ý tưởng, nhưng ý tưởng đó không thể nào được quan giám khảo công nhận đâu. Thậm chí cho dù ngươi tham gia kỳ thi mùa xuân, cũng sẽ không có tên trên bảng vàng.”
Phu tử quỷ thở dài, trong lòng đầy phẫn nộ nhưng cũng đành bất lực: “Hiện nay thế gia thao túng triều chính. Dù ngươi có viết ra bài văn như vậy cũng vô dụng thôi. Cho nên chuyện bọn họ gϊếŧ ngươi vì bài văn này, đoán chừng không có khả năng đâu.”
Chử Linh hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh như băng: “Không phải vì bài văn, mà là vì đề bài.”
“Đề bài ư?” Thẩm Lập Chu không hiểu ý nàng.
Phu tử quỷ chợt bừng tỉnh, khϊếp sợ hỏi lại: “Lộ đề rồi à?”
Thẩm Lập Chu cũng phản ứng lại, vội vàng xua tay nói: “Học sinh đường đường chính chính, tuyệt đối không làm chuyện mua đề. Chuyện này học sinh vô tội, học sinh không biết gì cả.”
Chử Linh bất lực: “Đương nhiên ngươi không biết rồi.”
“Vô lý quá. Kỳ thi mùa xuân còn gần nửa năm nữa, bây giờ đã ra đề rồi à?” Phu tử quỷ lắc đầu: “Tuyệt đối không thể nào.”
“Kỳ thi mùa xuân còn gần nửa năm, nhưng quan giám khảo đã lộ diện, đề bài cũng lộ ra rồi. Hình như chuyện này không đúng lắm…” Nàng nhíu mày ngẫm nghĩ một lát rồi lẩm bẩm: “Liệu có khả năng này không.”
“Khả năng gì?” Phu tử quỷ lập tức hỏi.
“Tất cả mọi chuyện chỉ là một cái bẫy mà thôi.” Chính Chử Linh nói ra cũng cảm thấy khó chấp nhận: “Chẳng qua chỉ là sóng ngầm tranh đấu giữa các quan lại trong triều, một cái bẫy để lật đổ Tôn Thái phó.”