Chương 45: Gắp lửa bỏ tay người

Chử Linh nhấp một ngụm trà, thong thả nói: “Ta hỏi Dương Thăng trong miếu có mấy cái đệm cỏ, Dương Thăng nói có ba cái. Nhưng ta đích thân đến xem lại phát hiện có năm cái. Dương Thăng và thư đồng dùng chung một cái lớn, vậy tức là thừa ra hai cái.”

“Đại nhân không cần thử nữa, hai cái còn lại do ta để vào trong miếu đấy.” Bùi Nguyên hít sâu một hơi, vẻ mặt cũng trở nên vô cùng kiên định.

“Chuyện là thế nào?” Nàng nhíu mày truy hỏi.

Bùi Nguyên thở hắt ra, chậm rãi giải thích: “Có tổng cộng năm học tử ngủ lại miếu Sơn Thần, thêm thư đồng là sáu người. Lần lượt là ta, Thẩm Lập Chu, Dương Thăng và thư đồng. Ngoài ra còn có Trình Kỳ Nguyên và Tôn Miêu Lộ.”

Chử Linh mấp máy môi, vô thức liếc sang một bên.

Thẩm Lập Chu lập tức lên tiếng: “Đại nhân, trách ta không nói rõ. Dương Hoài Sơn và Dương Thăng đều đến từ Du Châu, nhưng Dương Hoài Sơn không ngủ lại miếu Sơn Thần. Hắn đi trước một bước, nói muốn ở nhờ nhà họ hàng tại Thành Dương.”

Bùi Nguyên nói tiếp: “Đêm đó tinh thần học sinh không tốt lắm, cứ mơ màng buồn ngủ, Dương Thăng cũng vậy.”

“Hai người bọn ta nghe bọn họ đàm luận văn chương rồi ngủ thϊếp đi, tỉnh lại thì thấy mình đang ở ngoài miếu.”

“Lúc đó học sinh thấy rất lạ, sau khi đánh thức Dương Thăng liền quay lại miếu… Lại phát hiện Trình Kỳ Nguyên và Tôn Miêu Lộ đã biến mất, chỉ còn Thẩm huynh đã chết tại đó. Cho nên học sinh và Dương Thăng lập tức đi báo án.”

Chử Linh khẽ ừm một tiếng: “Quan phủ mang thi thể Thẩm Lập Chu đi, các ngươi cũng bị đưa đi tra hỏi. Sau khi tra hỏi xong, ngươi lại quay về miếu Sơn Thần à?”

“Phải.” Vành mắt Bùi Nguyên hơi đỏ: “Học sinh muốn đến tế bái một phen, kết quả phát hiện số lượng đệm cỏ không đúng. Lại liên tưởng đến việc chỉ có học sinh và Dương Thăng bị tra hỏi, học sinh liền biết tại sao rồi.”

“Trình Kỳ Nguyên và Tôn Miêu Lộ này lai lịch thế nào, sao quan phủ cũng không dám tra hỏi?” Nàng lộ vẻ bất bình.

“Hai người bọn họ đến từ kinh thành.” Bùi Nguyên trầm giọng giải thích: “Học sinh cũng không biết bọn họ có lai lịch gì, chỉ tình cờ gặp ở miếu Sơn Thần…”

“Bọn ta thoải mái bàn luận văn chương, phóng khoáng tự do, nào ngờ chỉ sau một đêm mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.”

Nói đến đây, Chử Linh cũng hiểu rồi. Bùi Nguyên bất bình chuyện tại sao chỉ có bọn họ bị tra hỏi, cho nên mới khôi phục lại số đệm cỏ như cũ.

Chuyện này lại liên quan đến một người nữa, Dương Hoài Sơn.

Dương Hoài Sơn ở nhà họ hàng tại Thành Dương, là người duy nhất rời khỏi miếu Sơn Thần, cũng là người có khả năng thuê hung thủ gϊếŧ người…

Nàng thở hắt ra, vẻ mặt bất lực nói: “Ngươi và tên Dương Thăng kia thật sự giống hệt nhau, cứ phải giấu giếm đến cùng mới chịu nói. Mau khai nốt những chuyện còn lại đi, bổn quan cần sắp xếp lại án tông.”

Bùi Nguyên ngẩn người rồi vô thức tránh ánh mắt của Chử Linh, liếʍ môi hỏi: “Dương Thăng còn nói gì nữa?”

“Ngươi nói xem? Hắn ta bị dọa ngất luôn rồi kìa.” Chử Linh tức giận thở dài.

Bùi Nguyên mím môi, cứ như đã hạ quyết tâm: “Còn một người nữa là Dương Hoài Sơn, hắn không ngủ lại miếu Sơn Thần mà đi vào trong thành Thành Dương. Hắn là chất nhi nhà mẹ đẻ của tri phủ phu nhân, nghe nói bà ta đã sớm sắp xếp chỗ ở cho hắn rồi.”

Nàng cụp mắt cười nhạt, dẫn dụ hỏi: “Ngươi có suy đoán về cái chết của Thẩm Lập Chu đúng không? Trên người hắn có vết thương chí mạng do vật sắc nhọn gây ra, hung thủ chính là nhắm vào việc gϊếŧ người.”

“Nhưng tại sao lại gϊếŧ Thẩm Lập Chu? Hắn chỉ là một học tử nghèo mà thôi, có gì đáng để người ta chú ý chứ? Ngươi nói xem?”

“Bọn ta… đêm đó bọn ta đều ở trong miếu Sơn Thần, không có thời gian…” Bùi Nguyên nói đầy ẩn ý xong liền cúi gằm mặt xuống: “Đại nhân, tiền đồ của học sinh có bị ảnh hưởng không? Học sinh còn đi thi được không?”

“Đương nhiên được chứ.” Chử Linh cười đáp.

Lúc Bùi Nguyên đi ra ngoài, hắn ta thở hắt ra một hơi dài, bước chân có vẻ cũng nhẹ nhàng hơn không ít.

Thẩm Lập Chu trố mắt đứng ngây ra tại chỗ: “Ý của Bùi Nguyên là bọn họ đều ở miếu Sơn Thần nên không có thời gian, vậy người duy nhất có thời gian là Dương Hoài Sơn ư?”

“Hắn ta còn là chất nhi nhà mẹ đẻ của tri phủ phu nhân… Cho nên không bị nghi ngờ hay tra hỏi, vẫn yên ổn đọc sách trong phòng mình?”

“Đây là muốn gắp lửa bỏ tay người à?”

Chử Linh ngạc nhiên nhìn hắn: “Được đấy, Thẩm học tử. Ngươi cũng có chút đầu óc nhỉ.”

Thẩm Lập Chu gãi đầu vẻ hơi ngượng ngùng.

Phu tử quỷ khẽ phe phẩy quạt xếp, nhìn thông tin nàng mới sắp xếp xong rồi nói: “Đại nhân, có người trải đường cho chúng ta, muốn chúng ta theo con đường này tra tiếp. Có tra không?”

“Tra chứ!” Chử Linh gõ nhẹ mặt bàn: “Sao có thể lãng phí tâm ý của người khác được.”

Rất nhanh sau đó, bổ khoái đã bắt Trình Kỳ Nguyên và Tôn Miêu Lộ về. Bọn họ không được đãi ngộ tốt như Bùi Nguyên và Dương Thăng, mà bị áp giải thẳng vào đại lao, giao cho người của Trương tri phủ tra hỏi.

Nàng chỉ là một huyện lệnh huyện Tứ Thủy, không nên nhúng tay quá nhiều vào chuyện ở Thành Dương mới tốt.

Hơn nữa mấy tên tép riu làm nhiễu loạn tầm nhìn này, nàng cũng chẳng cần lãng phí thời gian vào đó. Dù sao phía Trương tri phủ nhất định sẽ tra ra kết quả thôi.

Bây giờ người nàng hứng thú hơn cả là Bùi Nguyên và Dương Hoài Sơn.

“Đại nhân, bây giờ chúng ta đi đâu?” Trương Động đánh xe hỏi.

“Đi tìm Vạn sư gia, xem bên đó có kết quả gì chưa.” Chử Linh nói.

Nếu chưa có, nàng đành phải gây chuyện thôi.

Trên đường đi tìm Vạn Tam Kim, Chử Linh rà soát lại tình tiết vụ án một lần nữa. Sau đó nàng nhìn Thẩm Lập Chu, nghiêm túc nói lại: “Vấn đề vẫn nằm trên người ngươi.”

“Học sinh tài đức gì đâu, chẳng qua chỉ là khúc gỗ biết đọc sách mà thôi. Vậy mà lại khiến mấy vị công tử bắt tay nhau lừa gạt ta.” Thẩm Lập Chu cười khổ.