“Ta… ta không biết nữa. Bọn ta cứ mải mê nói chuyện đến tận khuya, đến tối thì ta buồn ngủ quá, sau đó ngủ thϊếp đi mất.”
“Hôm sau mơ màng tỉnh lại thì phát hiện mình đang ở ngoài miếu. Tử Kỳ huynh có thể làm chứng cho ta, bọn ta cùng tỉnh lại một lúc. Sau đó khi quay về thì thấy Thẩm huynh… Thẩm huynh đã bị gϊếŧ rồi.”
Dương Thăng mặt cắt không còn giọt máu, nhớ lại thảm cảnh ngày hôm đó, đến giờ hắn ta vẫn còn sợ hãi.
“Ngươi nói Thẩm Lập Chu đã bị gϊếŧ.” Chử Linh nắm lấy điểm này hỏi tiếp: “Sao ngươi biết hắn bị gϊếŧ?”
“Có… có máu. Tử Kỳ huynh nói có thể bị gϊếŧ bằng vật sắc nhọn, cho nên bọn ta lập tức đi báo án.”
Đúng vậy, bọn họ lập tức đi báo án.
Chuyện này không liên quan đến bọn họ, bọn họ chỉ nhìn thấy thi thể mà thôi.
Chử Linh chậm rãi dựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, tỏ vẻ vô cùng tùy ý nói: “Ta đã đích thân đến miếu Sơn Thần. Trong miếu ngoại trừ đệm cỏ có chút vết máu ra thì không để lại bất kỳ manh mối nào khác.”
“Nhưng mà…”
Trong lòng Dương Thăng hoảng hốt, bỗng nhiên cảm thấy bất an.
“Ta đếm đi đếm lại, số lượng đệm cỏ kiểu gì cũng không khớp. Ngươi nói các ngươi có ba người, thêm một thư đồng nữa là bốn người. Nhưng lại có tới năm cái đệm cỏ, chuyện này là sao?” Chử Linh nhíu chặt mày, tỏ ra vô cùng khó hiểu.
Sắc mặt Dương Thăng trắng bệch, “bịch” một tiếng ngã ngồi xuống đất. Hắn ta há miệng, khó khăn lắm mới thốt ra được mấy chữ:
“Sao… sao có thể… Không, không đúng, là ba cái, ba cái mới đúng. Thư đồng của ta nằm ngủ cùng ta, bọn ta dùng một cái, một cái mới đúng.”
Nàng nhìn dáng vẻ thất hồn lạc phách của Dương Thăng, vô số thông tin lập tức xuất hiện trong đầu nàng: “Lúc các ngươi đi báo án, có mấy cái đệm cỏ? Nói!”
“Ba… ba cái!”
Chử Linh đứng dậy, đi từ sau bàn ra phía trước: “Miếu Sơn Thần từng bị sét đánh, từng bị hỏa hoạn, vốn đã ít người lui tới. Hôm đó các ngươi vào miếu tránh mưa, Thẩm Lập Chu cũng chết ở đó. Đáng lẽ ra không ai bén mảng tới nơi đó mới phải.”
Nàng nói xong, cúi đầu nhìn Dương Thăng đang ngồi liệt dưới đất.
“Đống đệm cỏ này, là năm cái biến thành ba cái, hay ba cái biến thành năm cái?” Giọng Chử Linh lạnh tanh: “Dương học tử, có phải ngươi còn chưa nói hết không?”
Dương Thăng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt sạch sẽ của Chử huyện lệnh. Đôi mắt phượng hơi xếch lên kia trong mắt hắn ta chẳng khác nào Diêm Vương nhướng mày, đến để đòi mạng…
“Bịch” một tiếng, Dương Thăng ngã lăn ra đất ngất xỉu.
“Chậc.” Chử Linh nhíu mày: “Thế mà đã ngất rồi, có gì đâu mà ngất? Ta đã dùng hình đâu?”
Phu tử quỷ đứng bên cạnh vuốt râu: “Đại nhân, có phải bây giờ gọi tên thư đồng kia vào sẽ tốt hơn không.”
Nàng khẽ ừm một tiếng, bảo Tiểu Hoa ném tên thư đồng vào.
Tiểu Mộc Đầu vừa thấy thiếu gia nhà mình ngất xỉu dưới đất liền sợ đến mức nói không nên lời.
Chử Linh cười híp mắt nhìn gã, mở miệng nói rằng: “Tiểu Mộc Đầu phải không, nói chuyện cho đàng hoàng nhé. Ngươi nói chuyện đàng hoàng thì đại nhân ta cũng nói chuyện đàng hoàng.”
Tiểu Mộc Đầu sợ hãi ngẩng đầu nhìn, suýt chút nữa quên cả thở.
“Thiếu gia nhà ngươi nói đáng lẽ đêm hôm đó phải có năm học tử, cộng thêm một người thư đồng là ngươi. Tổng cộng sáu người mới đúng, phải không?”
Cuối cùng Tiểu Mộc Đầu cũng không chịu nổi, trợn trắng mắt rồi cũng lăn ra ngất xỉu.
Chử Linh khoanh tay buồn bực nói: “Đã làm gì đâu mà cả hai tên đều ngất thế này? Mới hỏi vài câu đã không chịu được rồi.”
Sau khi Dương Thăng và Tiểu Mộc Đầu bị khiêng xuống, Bùi Nguyên liền đến ngay. Vẫn là căn phòng chứa án tông đó, Chử Linh vẫn rót cho hắn ta một chén trà.
“Đại nhân muốn hỏi gì, học sinh sẽ kể lại rõ ràng không sót chi tiết nào.” Bùi Nguyên mặc cẩm bào, búi tóc bằng ngọc quan. Người này ăn nói tự nhiên phóng khoáng, vừa nhìn đã biết gia cảnh khá giả.
Chử Linh nhìn hắn ta: “Ngươi có vẻ phiền lòng? Ngươi không thấy Thẩm Lập Chu rất đáng thương à?”
“Đại nhân, Thẩm huynh thật sự đáng thương, nhưng cái chết của hắn không phải do học sinh gây ra. Bản thân học sinh cũng không rõ tại sao mình lại trúng thuốc mê rồi tỉnh lại ngoài miếu.”
Trong lòng Bùi Nguyên như có một nỗi oán hận khiến hắn ta buộc phải nói hết ra cho thỏa.
“Học sinh cũng chịu ảnh hưởng rất lớn. Rõ ràng sau khi tỉnh lại học sinh đã lập tức cùng Dương huynh đi báo án, nhưng người trong học viện cứ chỉ trỏ sau lưng học sinh.”
“Học sinh biết bọn họ đang bàn tán về cái chết của Thẩm huynh, nhưng chuyện này cũng khiến học sinh phiền não vô cùng, không thể an tâm đọc sách.”
“Đại nhân, học sinh phải tham gia kỳ thi mùa xuân! Học sinh khổ đọc mười mấy năm chính là vì kỳ thi này!”
Bùi Nguyên thở hổn hển, mắt hơi đỏ lên, hốc mắt ngấn lệ.
Chử Linh khẽ nhướng mày, thú vị thật.
Nếu không phải nàng nhìn thấy được hồn ma của Thẩm Lập Chu, biết được nhiều chuyện hơn… E rằng nàng đã bị lời khai của Bùi Nguyên lừa gạt rồi.
Bởi vì điểm mâu thuẫn nhất chính là: Thẩm Lập Chu nói bọn họ đều là học tử nghèo, ở nhờ trong miếu Sơn Thần. Sau đó định kết bạn cùng nhau lên kinh thành.
Còn Bùi Nguyên và Dương Thăng đều nói rằng bọn họ đi tránh mưa, cũng không hề che giấu sự thật gia cảnh khấm khá.
Cho nên bọn họ đã bắt tay nhau lừa dối Thẩm Lập Chu, giấu giếm gia thế lai lịch của mình. Mà bọn họ làm vậy nhất định phải có mục đích.
Hơn nữa bây giờ Thẩm Lập Chu đã chết, nên sẽ không ai biết chuyện mấy người này giả làm học tử nghèo tiếp cận hắn.
Bốn người bọn họ chỉ cần thông cung, khăng khăng nói không biết chuyện này thì sẽ đứng ở thế bất bại.
Nhưng hiện tại xem ra, hình như mối quan hệ của bốn người này không được bền chặt cho lắm.