Tô Hòa gật đầu: “Ta hiểu rồi, ta phải ra ngoài tìm Tam Kim. Nhưng đại nhân tính sao, ngài vẫn muốn tiếp tục ở lại đây à?”
Ánh mắt Chử Linh thâm sâu: “Ta vẫn chưa ở phủ đệ tri phủ này đủ lâu đâu.”
Đợi Bạch Tố và Thúy Hỉ trở về, nàng bảo Tô Hòa tự lo liệu, sau đó liền quay về phòng.
Sau đó nàng lại thu hoạch được vài thông tin thú vị từ hai người Bạch Tố.
Sáng sớm hôm sau.
Sau khi đánh tiếng với Tô Hòa, Chử Linh dẫn Trương Động và Tiểu Hoa rời khỏi sân viện. Tần sư gia ban đầu được sắp xếp đi cùng nghe nói do sức khỏe không tốt, thế nên đã đổi thành chính Trương tri phủ.
Trương tri phủ cười tủm tỉm đứng đợi tại chỗ, đích thân mời Chử Linh ra khỏi phủ môn lên xe ngựa.
“Tri phủ đại nhân, ngỗ tác của hạ quan sức khỏe không tốt, e rằng tạm thời không thể nghiệm thi. Cho nên hạ quan muốn đi xem án tông trước, không biết có tiện không?” Chử Linh cung kính hỏi.
“Đương nhiên tiện rồi.” Trương tri phủ nói xong liền thở dài một hơi: “Nói ra thật xấu hổ, vụ án này đến nay vẫn chưa phá được, ta ngồi cái ghế quan này cũng không vững. May mà có Chử huynh đệ đến giải ưu giúp ta, lão ca ca này thật lòng cảm kích.”
Chử Linh lập tức xua tay: “Là đại nhân tin tưởng hạ quan…”
Thẩm Lập Chu hơi hoảng sợ lên tiếng: “Sao người này có thể thay đổi lớn đến thế? Rõ ràng đêm qua ông ta còn hận không thể gϊếŧ chết đại nhân, vậy mà giờ lại bày ra vẻ mặt lo nước thương dân giả tạo thế này.”
“Có lẽ, chốn quan trường chính là đen tối như vậy đấy?” Bạch Tố nói rồi ngước mắt nhìn phu tử quỷ đang đứng đó.
Sắc mặt phu tử quỷ trầm tĩnh, môi mím chặt thành một đường thẳng.
“Đại nhân của chúng ta nói đúng lắm. Đại Chu giống như con đê bị mối mọt đυ.c khoét, chỗ nào cũng toàn lỗ hổng. Nhìn thì kiên cố vững chắc, nhưng thực ra chỉ cần tác động chút ngoại lực sẽ sụp đổ ngay tức khắc, không còn tồn tại nữa.” Phu tử quỷ buồn rầu nói.
Thẩm Lập Chu lẩm bẩm lắc đầu: “Sao lại thế được.”
Hắn khổ đọc thi thư là để báo đáp triều đình, làm chút việc cho bá tánh. Hắn chưa từng nghĩ có người lại đánh giá một quốc gia rộng lớn như Đại Chu sẽ có ngày ầm ầm sụp đổ.
Hơn nữa còn không phải do Đại Uyên tấn công, mà là do tự mình tan rã từ bên trong.
“Quan trường Đại Chu thối nát hết cả rồi.” Bạch Tố hừ lạnh khinh thường.
Chử Linh bưng chén trà lên, cụp mắt che giấu cảm xúc.
Đến phủ nha, Trương tri phủ sai người dẫn bọn họ đi xem án tông, còn mình thì đi xử lý công vụ.
Nàng mỉm cười tạm biệt, sau đó được người ta dẫn đến một thư phòng yên tĩnh: “Chử đại nhân đợi một lát, tiểu nhân đi lấy án tông ngay đây.”
“Ừ, nhanh lên chút. Đại nhân nhà ngươi mời ta đến để phá án đấy, không có thời gian để lãng phí đâu.” Trương tri phủ vừa đi khỏi, Chử Linh liền thay đổi tính nết. Nàng tỏ ra vừa cố chấp tự phụ vừa nóng tính.
Người nọ đành phải cười làm lành đồng ý, vội vàng đi tìm án tông mang tới.
“Đại nhân, ta…”
“Ra ngoài đi, tiếng thở của ngươi làm phiền ta tra án rồi.” Nàng mất kiên nhẫn phất phất tay. Tiểu Hoa lập tức giữ chặt cánh tay người đó, lôi xềnh xệch ra ngoài rồi đóng chặt cửa phòng lại.
Nàng lập tức ngồi thẳng người, vẻ mặt nghiêm nghị: “Trương Động, Tiểu Hoa, hai người canh cửa.”
“Rõ, đại nhân.”
Chử Linh hít sâu một hơi, mở án tông ra tỉ mỉ xem xét. Kết quả vừa đọc được mấy dòng đã nhíu chặt mày: “Trên này viết ngày hai mươi chín tháng sáu, có ba người đến phủ nha báo án. Phủ nha lập tức phái người đến miếu Sơn Thần ngoài thành, kết quả phát hiện ra thi thể của Thẩm Lập Chu.”
“Đại nhân, ta chết vào ngày mùng một tháng bảy, ta nhớ rất rõ mà!” Thẩm Lập Chu vội vàng lên tiếng.
Nàng nhếch khóe miệng nở nụ cười lạnh: “Ngày tháng không đúng, số lượng người cũng không đúng. Năm người biến thành ba người, trong ba người đó còn có một thư đồng.”
Phu tử quỷ lập tức hỏi: “Thiếu những ai?”
“Trong ba người này, Dương Thăng và thư đồng Tiểu Mộc Đầu, cộng thêm Bùi Nguyên, tổng cộng ba người.” Chử Linh trải rộng án tông ra, nhìn về phía Thẩm Lập Chu.
Đối phương lập tức nói: “Dương Hoài Sơn, cũng là người Du Châu, hắn nói lúc nhỏ từng học cùng một phu tử với Dương Thăng.”
“Còn có Trình Kỳ Nguyên người huyện Hoài Ân và Tôn Miêu Lộ người huyện Đại Hòe nữa. Hai người này gặp nhau trên đường.”
Chử Linh lại nhìn xuống án tông trên bàn.
Khi ba người Bùi Nguyên, Dương Thăng và Tiểu Mộc Đầu tỉnh lại thì đã thấy mình nằm cách miếu Sơn Thần trăm mét.
Cả ba đều đầu váng mắt hoa, kết quả khi quay lại miếu hoang thì thấy Thẩm Lập Chu đã chết, bèn lập tức đến nha môn báo quan.
Sau khi bọn họ báo quan xong thì ngất xỉu được đưa đến tiệm thuốc, đại phu chẩn đoán xác nhận trúng thuốc mê.
Thẩm Lập Chu cẩn thận nhớ lại: “Đêm đó, ba người bọn họ thật sự có vẻ buồn ngủ, ta cứ tưởng bọn họ chỉ mệt thôi. Về sau sơn phỉ đột ngột xông vào, ta cũng không rảnh để tâm đến chuyện khác nữa.”
Chử Linh tiếp tục đọc.
Ngỗ tác kiểm tra phát hiện vết thương sau lưng Thẩm Lập Chu có thể là vết thương chí mạng, bị hung thủ đâm một đao xuyên tim, mất máu quá nhiều gây tử vong.
Đao pháp và cách gây án tàn độc như vậy, có thể thấy được hung thủ không phải lần đầu gϊếŧ người. Khả năng duy nhất là sơn phỉ hoặc sát thủ.
Gần Thành Dương rất nhiều đồng bằng, núi non thấp bé nên không giấu được sơn phỉ, cho nên hung thủ có thể là sát thủ.
Nhưng tại sao sát thủ lại muốn gϊếŧ một học tử nghèo chứ?
Chử Linh nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ vào một chỗ trên án tông: “Sau khi Bùi Nguyên và Dương Thăng tỉnh lại đã bị tách ra riêng để tra hỏi.”
“Cả hai đều chưa từng nhìn thấy sơn phỉ hay sát thủ nào, cũng không biết tại sao mình lại trúng thuốc mê. Nói tóm lại là một hỏi ba không biết.”