Vạn Tam Kim giật mình, làm vậy là muốn hủy thi diệt tích ư?
Trên người một học tử nghèo có thể chứa bí mật lớn đến mức nào, mà hung thủ phải làm đến mức tuyệt tình như vậy chứ?
Tô Hòa xách chiếc đèn l*иg nhỏ trên xe ngựa, giao bộ dụng cụ trong tay cho Vạn Tam Kim: “Đống dụng cụ này là mạng sống của ta đấy, nhất định phải giữ gìn cẩn thận.”
Hắn ra ngoài xem trạch viện thì sao có thể tùy tiện mang theo dụng cụ bên người được. Cho nên đống dụng cụ này tuyệt đối không thể đường hoàng mang về phủ.
Vạn Tam Kim trịnh trọng nhận lấy: “Yên tâm đi.”
Chử Linh dẫn Tô Hòa bước ra khỏi cổng viện. Sau khi xác định phương hướng, nàng rảo bước nhanh về phía phủ tri phủ.
Cùng lúc đó, trong viện tử phủ đệ tri phủ. Trương Động và Tiểu Hoa với dáng vẻ vừa mới ngủ dậy, mơ mơ màng màng nhìn hàng ánh lửa trước mắt.
Trương tri phủ chắp tay sau lưng đứng đó. Tần sư gia lại nhìn bọn họ với ánh mắt lạnh lẽo, hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ cung kính ban ngày.
“Tri phủ đại nhân đích thân đến mời, tại sao ngươi không mở cửa!” Tần sư gia lớn tiếng quát hỏi.
“Trời tối rồi, ta đang ngủ mà.” Trương Động trả lời bằng giọng điệu vô tội.
“Hừ!” Tiếng cười lạnh của Tần sư gia như rít qua kẽ răng, mặt lộ vẻ khinh thường: “Huyện lệnh đại nhân của các ngươi đâu? Tri phủ đại nhân đích thân đến, huyện lệnh đại nhân lại dám vô lễ như vậy, không ra bái kiến à?”
“Đại nhân nhà ta đi ra ngoài rồi mà.” Trương Động đáp: “Lúc các vị đại nhân đến không gặp ư? Huyện lệnh đại nhân còn nói muốn chào hỏi tri phủ đại nhân một tiếng nữa đấy.”
Tần sư gia khựng lại, vô thức quay đầu nhìn Trương tri phủ. Chỉ thấy ánh mắt ông ta thâm trầm, nửa khuôn mặt dưới ánh đuốc chập chờn trông cực kỳ khó đoán.
Tần sư gia không ngờ hai người này lại không làm theo lẽ thường, thật thà khai luôn rằng Chử huyện lệnh đã ra ngoài. Nhưng đi đâu mới được chứ?
“Huyện lệnh của các ngươi đi đâu rồi?”
Trương Động cung kính đáp: “Tần sư gia, ta chỉ là một gã sai vặt, sao dám hỏi thăm hành tung của đại nhân chứ? Đại nhân chỉ nói ra ngoài đi dạo một lát rồi về ngay.”
Tần sư gia hừ lạnh: “Tri phủ đại nhân có lòng tốt giữ người ở lại, các ngươi lại không thật tâm muốn ở đây. Bây giờ Chử huyện lệnh vô cớ mất tích, hai người các ngươi còn đứng đây khua môi múa mép, rốt cuộc có ý đồ gì?”
Trương Động mở to mắt ra vẻ vô tội: “Tần sư gia, ngài hỏi gì bọn ta đều trả lời đàng hoàng rồi mà.”
Tần sư gia tức điên người, bước lên một bước dài, chỉ vào mặt Trương Động mắng: “Tên nô tài nho nhỏ mà cũng dám lừa gạt tri phủ đại nhân! Người đâu, bắt bọn chúng lại cho ta!”
“Bắt lại? Tại sao?” Chử Linh thong thả bước tới: “Chẳng phải tri phủ đại nhân xưng huynh gọi đệ với ta, đặc biệt mời chúng ta vào ở sao?”
Trương tri phủ nheo mắt nhìn sang, lại nhìn theo con đường Chử Linh vừa đi tới, cuối cùng cũng nhớ ra đó là bức tường thấp phía Tây. Bọn họ trở về từ hướng đó.
“Chử huynh đệ đi đâu vậy?” Trương tri phủ khẽ cụp mắt, cười hỏi.
Chử Linh tuôn một tràng những lời nói dối đã chuẩn bị sẵn, cuối cùng còn bồi thêm một câu: “Vị sư gia kia của ta xuất thân giàu có, không chịu nổi chút khổ cực nào.”
“Ta đã để Vương Long Vương Hổ ở lại đó, bảo bọn họ giám sát sư gia cho kỹ, mau chóng trả lại trạch viện đó!”
“Ôi, đường đường một huyện lệnh đại nhân như ta mà còn phải quản lý đám thuộc hạ muốn cái mạng này, đúng là khổ cái thân quá mà.”
Chử Linh vừa nói vừa ngáp dài. Lúc đi ngang qua Tần sư gia, nàng cố ý dẫm lên chân gã rồi mới bước vào sân viện. Sau đó như sực nhớ ra điều gì, nàng quay đầu nhìn Trương tri phủ.
“Trương tri phủ, muộn thế này rồi mà ngài vẫn chưa nghỉ ngơi à?”
Trương tri phủ cười lớn trả lời: “Đúng vậy, Chử huynh đệ cũng phải nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai còn phải tra án nữa đấy.”
“Đúng đó.” Chử Linh cũng cười: “Trương tri phủ yên tâm, hạ quan nhất định sẽ dốc hết sức mình, bắt kẻ phạm tội quy án!”
Trương tri phủ hài lòng gật đầu, phất tay cho người lui ra.
Chử Linh lại gọi với theo một câu: “Tri phủ đại nhân, vị sư gia này của ngài còn khó quản hơn cả sư gia nhà ta đấy. Sư gia nhà ta ít nhất còn nhận ta là đại nhân của hắn, chuyện gì cũng đứng sau lưng ta.”
Nàng lắc đầu thở dài, muốn nói lại thôi khiến sắc mặt Tần sư gia hoàn toàn thay đổi.
“Trương Động đóng cửa, đại nhân ta muốn nghỉ ngơi rồi.” Chử Linh quay đầu bỏ đi.
Trương Động đóng rầm cửa lại thật chặt.
Sắc mặt Tần sư gia khó coi vô cùng, lập tức rảo bước đến bên cạnh Trương tri phủ vội vàng nói: “Tri phủ đại nhân, tên Chử huyện lệnh đó đang chia rẽ ly gián.”
“Lùi lại nửa bước!” Trương tri phủ nhíu mày, sau đó bỗng mỉm cười: “Ngươi yên tâm, sao ta không tin ngươi được chứ. Ngươi chính là thuộc hạ đắc lực phu nhân tìm cho ta mà.”
Tần sư gia thở phào nhẹ nhõm: “Đại nhân minh xét mọi việc, không sợ tiểu nhân chia rẽ. Đại nhân yên tâm, ngày mai ta nhất định sẽ giám sát chặt chẽ Chử huyện lệnh.”
Trương tri phủ đứng yên một lát, quay lưng về phía Tần sư gia nói: “Việc phu nhân sắp xếp, ngươi nhớ làm cho tốt là được. Ngày mai… ngươi cứ đi cùng bọn họ.”
“Rõ, đại nhân.”
Trương tri phủ phất tay: “Đến nhà phía Đông”
Tần sư gia nhíu mày. Nhà phía đông là nơi ở của Tiểu Lâm thị, ngoại thất mà lão gia mới giấu ở đó. Phu nhân gần đây không thể về phủ, nếu về rồi bà ta nhất định sẽ xử lý ngay lập tức.
Bất kể thế nào, gã cũng phải gửi tin ra ngoài mới được.
Bạch Tố và Thúy Hỉ nhìn nhau. Bạch Tố đi theo Tần sư gia, còn Thúy Hỉ thì đi theo Trương tri phủ đến nhà phía đông.
Chử Linh đứng tại chỗ, bảo Trương Động và Tiểu Hoa đi nghỉ ngơi trước, sau đó dặn dò Tô Hòa: “Ngày mai ngươi cứ tìm cơ hội gây xung đột với Tần sư gia. Ngươi vốn là ngỗ tác, nói không chừng gã sẽ đuổi ngươi ra ngoài.”