Chử Linh nhìn chiếc xe ngựa do Truy Phong kéo, lần đầu tiên cảm thấy hơi xót cho con ngựa hoang này.
“Sớm biết ngươi cưỡi Truy Phong đi trước để kéo xe ngựa thế này, ta tuyệt đối sẽ không giao nó cho ngươi đâu.” Chử Linh vừa nói vừa bước lên xe.
Tô Hòa cũng vội vàng leo lên theo: “Đi thôi, đến nghĩa trang.”
Vương Long Vương Hổ nhìn nhau ngơ ngác, đồng thanh hỏi: “Nghĩa trang ở đâu?”
Tô Hòa trầm giọng nói: “Theo lẽ thường thì vị trí nghĩa trang phải rất hẻo lánh, cách xa đường phố. Dù gì bá tánh cũng sợ mấy thứ này. Chắc không có mấy ai lấy phủ đệ làm nghĩa trang như ta đâu.”
Nàng cạn lời: Đâu chỉ không có mấy ai, rõ ràng chỉ có mỗi mình ngươi, đúng là độc nhất vô nhị!
“Các người muốn đi nghiệm thi à?” Vạn Tam Kim phản ứng lại: “Nghiệm thi giữa đêm hôm khuya khoắt thế này ư?”
“Ừm, buổi tối nghiệm thi nói không chừng còn gặp được quỷ. Đến lúc đó cứ dứt khoát hỏi quỷ rằng, này, ngươi chết thế nào vậy? Quỷ sẽ nói cho ngươi biết ngay đấy.”
Chử Linh ác ý trêu chọc. Nàng hài lòng nhìn khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi của Vạn Tam Kim rồi cười tủm tỉm ngồi xuống.
Vạn Tam Kim xoa xoa cánh tay, ngồi sát vào Tô Hòa rồi lầm bầm: “Vẫn là ngươi tốt hơn, đại nhân dọa người quá đi mất.”
Chử Linh cố nhịn cười. Cũng không biết nếu Vạn sư gia này biết có một hàng quỷ đang ngồi lù lù trên ghế đối diện hắn, thì sẽ có tâm trạng thế nào nữa.
Thật ra Vương Long Vương Hổ cũng không biết thế nào mới được coi là hẻo lánh, đành phải đánh xe rời khỏi con đường nhỏ đi ra ngoài trước.
Đêm nay trời tối đen như mực. Ánh trăng bị tầng mây che khuất hoàn toàn, không một tia sáng nào lọt xuống được.
Xe ngựa chỉ đành dựa vào ngọn đèn dầu treo ở góc mái hiên để chiếu sáng. Ánh sáng vàng nhạt mờ ảo cũng chỉ soi rõ được một khoảng nhỏ xíu.
Cũng chẳng biết có phải vận may tốt hay không mà bọn họ lại tìm được nghĩa trang thật. Chỉ có điều khi sắp đến nơi, Thẩm Lập Chu bỗng nhiên lên tiếng: “Hình như hài cốt của ta không ở đây.”
Chử Linh lập tức quát lớn: “Dừng lại, lập tức rời khỏi đây.”
Vương Long Vương Hổ lập tức nghe lệnh, vội vàng quay đầu ngựa.
“Tìm một nơi yên tĩnh, trốn đi trước đã.” Nàng lại nói.
Vạn Tam Kim đích thân ra đánh xe, đưa mọi người rẽ vào một con ngõ nhỏ. Sau đó hắn dừng xe ngựa ở một hậu viện vắng vẻ.
“Ta mới mua chỗ này hôm nay đấy, còn định bụng nói với mọi người sẽ ở đây.” Vạn Tam Kim giải thích: “Nơi này khá hẻo lánh, chắc khá an toàn.”
Chử Linh không khỏi thầm cảm thán trong lòng. Suy nghĩ của người có tiền đúng là khác biệt, muốn có chỗ ở thì mua đứt luôn một trạch viện.
Trong lúc suy nghĩ, nàng xuống xe trước, gọi mọi người vào trong nhà rồi thổi tắt đèn dầu.
Rất nhanh sau đó, một chuỗi ánh lửa lướt qua. Nhìn theo hướng đó, hình như là phủ đệ tri phủ? Là muốn xem bọn họ có thật sự ra ngoài hay không à?
“Đại nhân, làm sao bây giờ?” Tô Hòa căng thẳng nói: “Bọn họ muốn kiểm tra xem chúng ta có ở đó không đấy.”
Chử Linh im lặng không nói. Mãi đến khi ánh lửa kia biến mất, nàng mới thong thả nói: “Đến lúc đó Vạn sư gia sẽ đích thân đưa chúng ta về, đi vào bằng cửa chính.”
“Cứ nói sư gia huyện Tứ Thủy đã sắp xếp chỗ ở, sợ ta không hài lòng nên nhân lúc trời tối đích thân mời ta ra ngoài xem thử.”
“Còn ta thì cảm thấy đã làm khách nhà người ta rồi mà còn muốn ra ngoài ở, nhất định sẽ khiến Trương tri phủ cảm thấy tiếp đãi không chu đáo. Để tránh khiến Trương tri phủ buồn lòng, nên ta mới quyết định trèo tường ra ngoài, định bụng xem qua rồi trả lại chỗ này.”
“Lời nói dối trắng trợn thế này mà Trương tri phủ cũng tin ư?” Vạn Tam Kim tỏ ra vô cùng nghi ngờ, có phải huyện lệnh nhà bọn họ điên rồi không.
Lần này Tô Hòa đã khôn ra rồi: “Sẽ tin.”
Trương tri phủ kia thật sự sẽ tin sái cổ mấy lời ma quỷ này của huyện lệnh đại nhân.
Gió đêm từ từ thổi tới, mang theo hơi lạnh.
Chử Linh kéo chặt cổ áo, cứ như đang tự nói một mình: “Thi thể không ở nghĩa trang, không ở miếu Sơn Thần, vậy thì ở đâu được chứ? Lao ngục à?”
Tô Hòa dứt khoát lắc đầu nói: “Ban ngày trời nóng, thi thể không để được bao lâu sẽ bốc mùi ngay. Thế nên không thể nào ở trong lao phòng được đâu.”
Nàng quay lưng đi, trông như đang suy nghĩ nhưng thực ra lại dùng khẩu hình hỏi: “Ngươi chết ngày nào vậy?”
“Mùng một tháng bảy.”
Tim Chử Linh đánh “thịch” một cái, nàng vô thức hỏi: “Hôm nay là ngày mấy?”
“Mùng mười tháng bảy.” Tô Hòa đáp lời: “Sao thế?”
“Từ Thành Dương đi huyện Tứ Thủy, nếu thuận buồm xuôi gió thì đi về mất khoảng sáu ngày.” Chử Linh tính toán thời gian.
“Đúng vậy đại nhân.” Vương Long nói: “Dạo này thời tiết nắng ráo, không có mưa, cho nên đại khái chừng sáu ngày.”
“Tôn Dương nói với ta rằng ngay khi Thẩm Lập Chu chết, lập tức có người đến huyện Tứ Thủy báo tin.”
Chử Linh nhíu chặt mày nói tiếp: “Thư gửi đến chỗ Trương viên ngoại cần thời gian, Tôn Dương đề cử ta cần thời gian. Hơn nữa mẫu thân Thẩm Lập Chu đến cầu xin ta cũng cần thời gian. Vậy nên chín ngày cũng vừa đủ nhỉ?”
Tô Hòa tính nhẩm một chút rồi nói: “Cũng chừng đó đấy, chẳng qua thi thể để nhiều ngày như vậy… Chỉ sợ đã thay đổi khá nhiều rồi.”
“Nếu là ngỗ tác dày dặn kinh nghiệm, có phải dù thi thể đã để mười ngày vẫn có thể nghiệm ra kết quả không?” Chử Linh vội vàng hỏi.
Tô Hòa khẳng định gật đầu: “Cho dù chỉ còn lại xương trắng thì chắc chắn vẫn sẽ để lại manh mối.”
“Hỏng rồi.” Sắc mặt nàng ngày càng khó coi: “Ta và Tô ngỗ tác về trước, Vương Long Vương Hổ ở lại nghe Vạn sư gia chỉ huy đi.”
Vạn Tam Kim ngạc nhiên: “Đại nhân, nghe ta chỉ huy á?”
“Ừm. Vạn sư gia, bất kể giá nào cũng phải tìm được hài cốt của Thẩm Lập Chu. Ta nghi ngờ hài cốt hắn hoặc bị giấu đi, hoặc được chôn rồi. Tình huống tệ nhất, có thể bọn họ tính toán thời gian rồi chuẩn bị thiêu hủy đấy.” Chử Linh sa sầm mặt mày, đôi mắt như đang bốc lửa.