Chử Linh dứt khoát nói huỵch toẹt ra: “Ta cũng là một linh hồn lang thang, lỡ lạc vào trong thân xác này thôi. Kết quả phu tử lại báo cho ta biết, ta chỉ còn ba ngày để sống. Ta muốn phu tử cứu ta, đương nhiên sẽ nghe theo lời ngài.”
Phu tử quỷ mỉm cười, dùng ánh mắt đáng sợ nhìn nàng. Chử Linh lúng túng nhìn lại.
Ông ấy nhẹ nhàng phe phẩy quạt giấy, trầm ngâm một lát rồi từ từ mở miệng: “Đại nhân, ta thực sự không biết nên xử vụ án này thế nào.”
“Tuy ta biết Trương Động bị oan, nhưng thế lực của Trương viên ngoại quá lớn, không phải thứ ngài có thể lật đổ được. Hơn nữa, còn ảnh hưởng đến tiền đồ của ngài, thậm chí mất cả mạng.”
Chử Linh thở dài, nàng không coi trọng chuyện tiền đồ gì đó, mạng nhỏ mới quan trọng.
Phu tử quỷ nói tiếp: “Cho nên nếu đại nhân có thể nghĩ ra được một kế sách vẹn toàn cả đôi đường thì vụ án này sẽ dễ xử thôi.”
Nàng nhìn con ngựa hoang trước mặt, nhíu chặt mày.
Đây là ngựa hoang, ngựa hoang…
Mắt nàng sáng lên: “Hình như ta biết phải phán thế nào rồi.”
Khi Chử Linh đi ra ngoài thì đã qua gần một nén nhang. Trương viên ngoại chờ đợi rất sốt ruột, ông ta đang định sai người ra đằng sau hỏi thăm thì nàng đã thong thả quay lại.
“Đại nhân đi lâu thật đấy.” Trương viên ngoại nói với giọng điệu không mấy thiện cảm.
Chử Linh khẽ “ừm” một tiếng để trả lời, tuỳ ý phủi tay áo rồi ngồi ngay ngắn. Nàng bày ra dáng vẻ quan trên, đập mạnh kinh đường mộc.
“Bốp!”
“Trương viên ngoại, ông nói con ngựa này là của ông. Thế ông có bằng chứng gì không?” Chử Linh nghiêm giọng hỏi.
“Bờm ngựa này màu nâu, có lẫn những sợi lông trắng như tuyết, chính là con ngựa quý mà ta mua về. Con ngựa này tốn của ta 50 lượng bạc trắng đấy!” Trương viên ngoại vô cùng tự tin, chỉ chờ Chử Linh tuyên án.
“Nói bậy!”
Chử Linh hừ lạnh, đáp: “Đây rõ ràng là con Truy Phong bổn quan mang từ kinh thành về! Con ngựa này lông nâu có lẫn trắng, trên mông còn có một nốt ruồi, tứ chi thon dài cường tráng. Chính là con ngựa bổn quan đã bỏ ra 500 lượng bạc trắng mua ở chợ ngựa phía Đông! Gia bộc nhà ta có thể làm chứng.”
Trương viên ngoại cứ tưởng mình nghe nhầm, ông ta đứng ngây người ra.
Trên đời này lại có loại tham quan không biết xấu hổ như vậy sao? Ngay cả tang vật vụ án cũng muốn bỏ vào túi riêng?
Chử Linh tỏ vẻ cao ngạo, liếc nhìn mọi người bên dưới rồi từ tốn mở miệng: “Con Truy Phong của bổn quan bẩm sinh đã yêu thích tự do, ta thả nó ra ngoài chơi nhưng không ngờ mãi chẳng thấy nó về.”
“Bổn quan vốn cũng không để tâm, nhưng con ngựa này lại được đưa đến nha môn, ta cũng đành nhận lại vậy.”
Nàng quay sang người đang quỳ: “Trương Động, tuy ngươi cứu ngựa của ta, nhưng ngươi cũng là người hại ngựa của ta bị thương. Lần này ngươi ngồi đại lao coi như đã chịu phạt, coi như hời cho ngươi rồi.”
“Người đâu, thả hắn ra.”
“Đại nhân!” Trương viên ngoại tiến lên một bước, tròng mắt trợn lên như sắp rơi ra ngoài: “Sao có thể xử như vậy được?”
“Bổn quan là huyện lệnh ở đất này, bổn quan lớn nhất. Ông dám có ý kiến với lời của ta hả?”
Chử Linh chống tay lên bàn, từ từ đứng dậy. Nàng dùng ánh mắt ra hiệu cho đám bổ khoái cầm chắc vũ khí.
Trương viên ngoại nghiến răng, tức đến mức bật cười: “Đại nhân, ngài đúng là một vị quan tốt, xử án công minh! Là Trương mỗ trước đây đã nhìn lầm ngài rồi.”
Nàng khẽ nhếch khóe miệng tỏ vẻ cao thâm khó dò, sau đó lạnh nhạt xua tay.
“Bãi đường!”
Phía sau phủ nha.
Phu tử quỷ mỉm cười: “Đại nhân xử vụ án này ổn lắm. Nay con ngựa hoang này thuộc về ngài, thì bọn họ cũng không còn gì để tranh giành nữa.”
Ít nhất thì cũng giúp Trương Động không còn phải chịu khổ thêm nữa.
Chử Linh chống cằm, hoàn toàn không nghe lọt lời của phu tử quỷ. Nàng chỉ cảm thấy đau đầu: “Thúy Hỉ, xem vết thương sau gáy ta ở đâu? Muội dùng kim bạc châm vào giúp ta cho chảy máu ra.”
“Tiểu, đại, đại nhân, ta, ta không dám đâu.” Thúy Hỉ mếu máo, lập tức quỳ phịch xuống đất, liều mạng lắc đầu.
Nàng không còn cách nào, đành cho Thúy Hỉ ra ngoài sắc thuốc. Sau đó, nàng nhìn phu tử quỷ với vẻ mặt bối rối: “Phu tử, ngài châm giúp ta được không?”
Phu tử quỷ nở nụ cười đáng sợ, đưa bàn tay màu xanh của mình ra: “Đại nhân, sao ta cầm kim bạc được?”
Chử Linh vân vê cây kim bạc hơi to, lưỡng lự nhìn phu tử quỷ: “Phu tử, chẳng lẽ ngài muốn ta tự ra tay?”
Phu tử quỷ gập quạt lại, khóe môi ẩn chứa ý cười: “Ta đã cho đại nhân biết nơi chôn viên thuốc, đại nhân cũng đã đào được nó ở bên giếng. Giờ chỉ cần dùng kim bạc chích máu, rồi uống viên thuốc kia, không đến nửa tháng, chắc chắn có thể chữa khỏi vết thương cho đại nhân.”
Chử Linh: …Ta thật sự phải tự ra tay à?
“Trên cổ ba thốn, lệch sang trái một thốn, dịch xuống dưới một li, chính là vị trí đó.” Phu tử quỷ thúc giục: “Đại nhân, ra tay đi.”
Chử Linh nhắm mắt lại, quyết tâm. Dù sao nàng cũng chỉ còn ba ngày để sống, hơn nữa, có khi đâm một kim này xuống, nàng có thể quay về nhà luôn cũng nên.
Nghĩ vậy, nàng cầm kim mò mẫm tìm vị trí rồi đâm thẳng xuống.
Một luồng khí lạnh buốt ập tới, nàng không kìm được rùng mình, toàn thân lạnh toát. Mồ hôi to như hạt đậu túa ra trên trán, khuôn mặt nàng lập tức mất đi hơn nửa sức sống.
Sau đó tầm nhìn của nàng trở nên mơ hồ, cơ thể mềm nhũn ngã từ trên ghế xuống.
“Kẻ không chuyên mà cũng dám ra tay bừa bãi, đúng là không muốn sống nữa rồi.” Một giọng nữ êm tai mang theo ý châm chọc vang lên.
Chử Linh cố gắng ngẩng đầu nhìn. Tầm nhìn của nàng rất mơ hồ, chỉ thấy một nữ tử mặc đồ trắng trôi bồng bềnh như tiên, đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng.
Hình như trên búi tóc đơn giản của bà có cài một đóa hoa trắng, mộc mạc trang nhã nhưng lại giống như đồ tang.
Sau đó nàng hoàn toàn hôn mê.