Chương 39: Vấn đề vẫn nằm ở trên người ngươi

“Ngươi có điểm gì đặc biệt, khiến đám người đó phải giả làm học tử nghèo để tiếp cận ngươi không?” Chử Linh tò mò hỏi tiếp.

Thẩm Lập Chu ngẫm nghĩ kỹ càng một hồi rồi nói: “Đại nhân, ta không biết nữa.”

Chử Linh cũng không vội, tiếp tục hỏi: “Được rồi, nếu bốn người kia ngụy trang thì cũng khó nhận ra thật. Nhưng người dẫn theo thư đồng còn lại, nhìn thế nào cũng không giống học tử nghèo đâu nhỉ.”

“Người có thư đồng đi cùng họ Dương, tên Thăng, người Du Châu. Trước khi gia đạo sa sút cũng có chút của ăn của để. Thư đồng của hắn là nhi tử bà vυ", từ nhỏ đã cùng hắn ta đọc sách nên cũng biết chữ.” Thẩm Lập Chu nhớ lại.

Nàng lại khẽ ừm một tiếng, giải thích như vậy nghe cũng hợp lý, thậm chí còn rất tự nhiên.

“Ngươi kể chi tiết về mấy người còn lại cho ta nghe đi. Đợi ta tổng hợp thông tin xong sẽ bảo Tiểu Hoa nhân lúc đi mua thức ăn đưa cho Vạn sư gia, để hắn đi điều tra.” Chử Linh nói, Vạn Tam Kim bắt tay vào điều tra sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Thẩm Lập Chu lập tức kể lại mọi chuyện không sót một chi tiết nào.

Nàng càng nghe càng thấy không ổn. Sao lai lịch tên tuổi của mấy người này lại tự nhiên đến thế, rõ ràng đã được bịa đặt sẵn rồi mà!

Chử Linh đi tới đi lui trong phòng, vẻ mặt ngày càng nghiêm túc.

“Lai lịch không chút sơ hở, bối cảnh gia đình như được đo ni đóng giày, rõ ràng bọn họ có chuẩn bị mà đến. Mục đích chính là vì ngươi, Thẩm Lập Chu!” Nàng chỉ vào hắn.

Thẩm Lập Chu sững sờ tại chỗ.

“Thẩm Lập Chu, ta cần ngươi nghĩ thật kỹ lại những điểm bất thường trong quá trình các ngươi ở chung.”

“Vấn đề vẫn nằm ở trên người ngươi, trên người ngươi nhất định có thứ bọn họ dòm ngó. Nếu không bọn họ sẽ không tốn công tốn sức tiếp cận ngươi như vậy.” Nàng càng lúc càng cảm thấy chuyện này không đơn giản.

Thẩm Lập Chu không khỏi tự đánh giá lại bản thân, suy xét lại cả chặng đường đã qua. Nhưng hắn thật sự không phát hiện một học tử nghèo như mình có gì đáng để người ta dòm ngó chứ.

“Chắc chắn Bùi Nguyên là nhi tử nhà giàu rồi. Nếu gia cảnh những người khác đều khấm khá, vậy đồng nghĩa có bốn người giả làm học tử nghèo để tiếp cận ngươi. Hơn nữa một người trong số đó còn có thư đồng, vậy là năm người.” Chử Linh sắp xếp lại những thông tin mình nắm được.

“Ngươi không quyền không thế, không tiền không bối cảnh nhỉ?” Nàng lại hỏi.

Thẩm Lập Chu lập tức gật đầu: “Học sinh khổ đọc mười lăm năm, thậm chí mấy năm trước còn không có tiền lên kinh thành. Năm nay mới tích cóp được chút ít, tính ra đến đầu năm sau có thể đi bộ tới kinh thành rồi.”

“Học sinh có người thân quen ở đó, có thể ở nhờ một thời gian rồi tham gia kỳ thi mùa xuân.”

“Ngươi đã nói những chuyện này cho bọn họ biết rồi à?” Chử Linh hỏi xong thì hối hận ngay.

Với tính cách của Thẩm Lập Chu, chắc chắn hắn đã kể chi tiết rồi.

Không ngoài dự đoán, đối phương mím môi không đáp như ngầm thừa nhận.

Chử Linh thở dài rồi lại ngồi xuống: “Vậy ta hiểu rồi, thứ duy nhất trên người ngươi có thể bị người ta dòm ngó chính là học thức.”

“Học sinh… học thức cũng không tính xuất sắc nhất.” Thẩm Lập Chu có phần đứng ngồi không yên.

Nàng nhìn hắn. Nếu không phải Thẩm Lập Chu hiện giờ đã thành quỷ, nàng đoán chừng mặt hắn đã đỏ bừng vì xấu hổ rồi.

“Phu tử.” Nàng quay đầu nhìn phu tử quỷ: “Ta cảm thấy quá khiêm tốn cũng không tốt, sẽ khiến người ta cảm thấy chột dạ thiếu tự tin.”

Thẩm Lập Chu ngơ ngác nhìn Chử Linh.

Phu tử quỷ đành phải mở miệng giải thích với Thẩm Lập Chu: “Đại nhân nói đúng lắm. Đặc biệt là lúc tham gia Điện thí, dáng vẻ rụt rè e ngại thế này… Cho dù bài thi có làm tốt thì cũng rất khó qua cửa.”

Thẩm Lập Chu cười khổ đáp rằng: “Lúc đó học sinh còn ngưỡng mộ mấy vị đồng môn kia nữa. Ta cảm thấy bọn họ ăn nói phóng khoáng, còn ta học mãi cũng không được.”

“Các ngươi đã nói chuyện gì?” Chử Linh hỏi.

Thẩm Lập Chu ngẫm nghĩ thật kỹ rồi đáp: “Chuyện gì cũng nói cả. Từ chuyện thơ văn văn chương, cho đến chuyện không biết đề thi lần này sẽ hỏi những gì, rồi cả chuyện quan giám khảo lần này nữa…”

Nàng cảm thấy hình như mình đã nắm bắt được điều gì đó. Nhưng nhất thời nàng lại không tóm được tia sáng vừa lóe lên kia, đành phải tạm thời gác lại chuyện này.

Tóm lại vẫn phải nghiệm thi trước đã, tìm ra hung thủ rồi tính tiếp.

Đêm khuya.

Vương Long Vương Hổ tinh thần phấn chấn đứng canh ngoài cửa. Chử Linh dẫn theo Tô Hòa cùng mấy con quỷ lặng lẽ rời khỏi sân viện, để Trương Động và Tiểu Hoa ở lại canh chừng.

Men theo lộ tuyến đã định sẵn từ ban ngày, cả nhóm đi một mạch không gặp trở ngại gì đến bên bức tường thấp phía Tây. Sau khi tránh được lính tuần tra, bọn họ liền trèo tường ra ngoài.

Ai ngờ vừa mới trèo ra, bọn họ lại đυ.ng mặt ngay với người đang đứng bên ngoài. Bốn mắt nhìn nhau chằm chằm.

“Vạn sư gia!” Vương Long Vương Hổ mừng rỡ kêu lên.

Vạn Tam Kim ôm ngực, vẻ mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng hỏi: “Sao các ngươi lại trèo tường ra đây? Ta còn đang định trèo vào tìm các ngươi đây này. Nghe tin các ngươi chuyển vào phủ tri phủ làm ta sợ hết hồn, còn tưởng các ngươi bị uy hϊếp nữa chứ.”

“Không có uy hϊếp gì đâu. Là huyện lệnh đại nhân khiến tri phủ đại nhân phải đích thân đến đón chúng ta vào ở đấy.” Tô Hòa giải thích.

Vạn sư gia nhìn huyện lệnh nhà mình với vẻ mặt khó hiểu: “Đại nhân, ngài điên rồi à?”

Chử Linh: “…”

“Tôn Dương đâu?” Nàng lảng sang chuyện khác.

“Ta chuốc thuốc mê cho hắn ta ngủ say rồi.” Vạn Tam Kim nói xong liền vội vàng gọi mấy người: “Đi thôi, lên xe ngựa rời khỏi chỗ này trước đã.”

Chử Linh nhìn chiếc xe ngựa do Truy Phong kéo, lần đầu tiên cảm thấy hơi xót cho con ngựa hoang này.

“Sớm biết ngươi cưỡi Truy Phong đi trước để kéo xe ngựa thế này, ta tuyệt đối sẽ không giao nó cho ngươi đâu.” Nàng vừa nói vừa bước lên xe.