Chương 38: Tri phủ phu nhân

Trương Động đi ra ngoài viện quan sát gã sai vặt đang đứng đợi. Sau đó lại bảo gã mang chút nước nóng đến rửa mặt cho đỡ mệt, lại mang thêm chút trà bánh. Hắn dặn dò xong liền đóng cửa viện lại.

Chử Linh nhìn Vương Long Vương Hổ dặn dò: “Lát nữa rửa mặt xong thì nghỉ ngơi trước đi, đảm bảo thể lực.”

“Rõ, đại nhân.” Hai người đồng thanh đáp.

Tô Hòa kéo tay áo Chử Linh hỏi: “Bây giờ không đi nghiệm thi à? Thi thể để bên ngoài thêm một ngày thì nguy cơ lại nhiều thêm một phần.”

Chử Linh ra hiệu im lặng, bảo Trương Động và Tiểu Hoa canh gác bên ngoài, rồi dẫn Tô Hòa vào trong phòng.

Vào đến phòng, nàng thở hắt ra một hơi: “Thật ra đi lúc nào cũng không quan trọng nữa. Ta nghi ngờ bọn họ đã phá hoại thi thể rồi, cho nên hiện giờ chúng ta cần phải khiến Trương tri phủ buông lỏng cảnh giác trước đã.”

“Vừa muốn chúng ta phá án, lại vừa đề phòng chúng ta… Tại sao chứ?” Tô Hòa ôm chặt túi dụng cụ của mình.

Nàng khẽ lắc đầu: “Ta cũng không biết tại sao, thế nên chúng ta mới cần thăm dò ban đêm.”

Mắt Tô Hòa sáng lên, đầu óc bỗng nhiên nhanh nhạy hẳn. Lần này không cần Chử Linh dặn dò, hắn liền tự giác quay về phòng mình nghỉ ngơi thật tốt, dưỡng sức chờ đợi hành động ban đêm.

Chử Linh đóng chặt cửa lớn, nhìn Thẩm Lập Chu hỏi: “Đêm nay ta sẽ để ngươi ở lại bên cạnh hài cốt của ngươi, ngươi chịu đựng được không?”

“Chịu được.” Vành mắt Thẩm Lập Chu đỏ hoe.

Hắn đã biết được tình cảnh đáng thương của mẫu thân từ miệng huyện lệnh đại nhân. Đã không thể quay về phụng dưỡng bà ấy, thì ít nhất cũng phải để bà ấy biết được rốt cuộc nhi tử chết như thế nào.

“Phu tử, các ngài có ở lại đây được không?” Chử Linh hỏi.

Phu tử quỷ lắc đầu: “Không được đâu. Ở huyện nha Tứ Thủy thì được, nhưng ở bên ngoài thì không. Bọn ta chỉ có thể đi theo đại nhân mà thôi.”

“Được rồi, ta biết rồi.” Nàng hơi tiếc nuối, vậy ra không thể để quỷ ở lại cảnh báo trước được rồi.

Thúy Hỉ hăm hở nói: “Đại nhân, hay là bây giờ bọn ta ra ngoài dạo một vòng xem sao?”

Chử Linh lập tức đồng ý. Thúy Hỉ là nhất đẳng nha hoàn bên cạnh nàng. Khi còn ở phủ Đại tướng quân, phủ đệ rộng lớn với bao nhiêu sân viện, bao nhiêu con người như vậy mà nàng ấy còn nhớ rõ mồn một. Với trạch viện nhỏ hơn này, chắc chắn nàng ấy sẽ nhanh chóng nắm rõ bố cục.

“Thúy Hỉ, muội tìm hiểu rõ bố cục của phủ đệ này, ngoài ra ghi nhớ cả những nhân vật quan trọng trong phủ nữa. Đặc biệt chú ý thăm dò về tri phủ phu nhân.” Chử Linh dặn dò.

Thúy Hỉ đáp lời rồi cùng Bạch Tố đi ra khỏi viện.

Phu tử quỷ ở lại chỗ cũ, ngồi xuống cùng nàng: “Đại nhân định thăm dò ban đêm thế nào?”

Chử Linh chống cằm: “Phu tử, thật ra ta nói thăm dò ban đêm cũng vì muốn thử Trương tri phủ này.”

Nếu nàng đã ở trong phủ đệ tri phủ, vậy thì muốn đi ra ngoài, dù có cẩn thận đến mấy cũng nhất định sẽ gây chú ý. Huống hồ nàng còn dẫn theo ngỗ tác đi cùng, người sáng mắt đều biết bọn họ muốn làm gì.

Cho nên nàng đang đợi. Đợi xem Trương tri phủ sẽ chớp lấy cơ hội này để trị tội nàng, hay giả vờ không biết mặc kệ nàng điều tra.

Nàng phải nắm rõ ý muốn của Trương tri phủ mới được.

“Trương tri phủ không phải lương thiện gì, nhỡ đâu ông ta mượn cớ gây khó dễ thì đại nhân sẽ gặp rắc rối đấy.” Phu tử quỷ nhắc nhỡ.

Chử Linh bình thản cười khẽ: “Đương nhiên rồi. Cho nên đêm nay có thể thử ra được rốt cuộc Trương tri phủ muốn báo thù cho huynh đệ, hay còn có mưu đồ lớn hơn.”

Một lúc sau, gã sai vặt và nha hoàn trong phủ bưng nước nóng tới. Mấy người Chử Linh rửa mặt xong xuôi đều lên giường nghỉ ngơi.

Gã sai vặt ngoài cửa quan sát hồi lâu rồi lén lút rời đi.

Lại qua thêm hai canh giờ nữa, Thúy Hỉ và Bạch Tố quay trở lại, báo cáo tỉ mỉ những thông tin thu thập được với Chử Linh.

Chử Linh cầm bút than, dựa theo lời kể của Thúy Hỉ vẽ nguệch ngoạc lên giấy. Rất nhanh sau đó, một tấm bản đồ bố cục phủ đệ tri phủ đã hiện ra.

Phu tử quỷ nhoài người xem thử: “Vô cùng chi tiết, vừa nhìn vào liền hiểu ngay.”

“Tiểu thư, trong phủ đệ không có ai tuần tra cả, chắc là vì phủ nhà quan nên không ai dám vào.” Thúy Hỉ nói xen vào.

Chử Linh khẽ ừm một tiếng, chỉ vào mấy điểm trên bản đồ: “Nhân lúc trời tối, chúng ta xuất phát từ sân viện này đi về hướng Tây. Không đi cửa sau mà trèo tường ra ngoài luôn, chỗ này kín đáo hơn.”

“Bên ngoài viện là một con phố, ta quan sát phát hiện đều là nhà dân. Chắc buổi tối mọi người đều nghỉ ngơi cả rồi.” Bạch Tố bổ sung.

Nàng gật đầu: “Tối nay Thúy Hỉ và Tố di đi trước dò đường. Chúng ta cứ đi theo con đường đã định trước, ta sẽ trèo tường vào nghĩa trang.”

“Đúng rồi tiểu thư, hôm nay ta kéo Tố phu nhân đi dạo khắp phủ đệ một vòng, nhưng không thấy tri phủ phu nhân đâu cả.”

Thúy Hỉ trợn tròn mắt: “Ngay cả gã sai vặt hay nha hoàn cũng chẳng có ai bàn tán gì. Ta đã xuyên tường vào sân viện lớn nhất xem rồi, cũng không có người.”

Chử Linh ngạc nhiên: “Nói vậy ông quản gia kia nói dối à?”

Nhưng tại sao ông ta lại phải chém gió rằng sức khỏe tri phủ phu nhân không tốt chứ?

Một suy nghĩ chợt nảy ra trong đầu Chử Linh, nàng lập tức kéo tay Thẩm Lập Chu.

Thẩm Lập Chu phát hiện mình bị chạm vào, còn chưa kịp hoàn hồn sau cơn chấn động thì đã nghe nàng hỏi: “Trong số những người đi cùng nhóm, có ai có quan hệ với tri phủ phu nhân không?”

Hắn hoảng hốt lắc đầu: “Đều là học tử nghèo như nhau, cùng ở miếu Sơn Thần…”

Hắn không nói tiếp được nữa, rõ ràng Bùi Nguyên không phải học tử nghèo.

Ngược lại, đoán chừng gia cảnh Bùi Nguyên khá giả, hắn ta còn định ra tay với huyện lệnh đại nhân đến tra án nữa.