“Thiếu gia, tối nay chúng ta không ra tay à?” Gã gầy như khỉ nịnh nọt hỏi: “Nô tài nguyện ý dốc lòng dốc sức cho thiếu gia.”
Bùi Nguyên thật sự dừng bước. Nhưng sau một hồi suy đi tính lại, hắn ta vẫn quyết định thôi: “Bỏ đi, lúc này tốt nhất đừng gây thêm chuyện. Hơn nữa, mấy tên rùa rụt đầu kia không chịu lộ diện lại đẩy ta ra hứng mũi chịu sào, bổn thiếu gia mới không mắc lừa đâu.”
“Nô tài ngu dốt, may mà thiếu gia chỉ điểm. Thiếu gia thiên tư thông minh như vậy, kỳ thi mùa xuân năm sau nhất định sẽ đỗ đầu!” Gã gầy như khỉ lập tức tâng bốc.
Bùi Nguyên cười khẩy khinh thường, trong đáy mắt không để lộ cảm xúc gì, chỉ dẫn người bỏ đi.
Còn Thẩm Lập Chu đi theo đến tận cửa miếu thì như bị sét đánh ngang tai. Cả người hắn ngây ra như phỗng, sắc mặt còn đáng sợ hơn cả lúc làm quỷ.
Chử Linh đã đi tới bên cửa, nhìn Thẩm Lập Chu hạ giọng nói: “Kể lại toàn bộ những gì ngươi vừa nghe được cho ta, nhanh lên.”
Thẩm Lập Chu như vừa tỉnh mộng. Thậm chí hắn còn chưa kịp cảm nhận nỗi đau bị phản bội, nỗi chua xót trong lòng cũng chưa kịp nén xuống thì đã bị nàng trừng mắt một cái.
“Đại nhân, ta… ta chết oan quá.”
“Ta biết ngươi oan rồi. Rốt cuộc ngươi đã nghe được những gì, nói ngay cho ta biết.” Chử Linh vội vàng thúc giục.
Thẩm Lập Chu đành phải lặp lại những lời Bùi Nguyên vừa nói.
Nàng bất lực quay trở lại. Nếu Thẩm Lập Chu đi theo hài cốt của mình thì có lẽ đã biết được nhiều chuyện hơn rồi. Hiện giờ hắn cứ lởn vởn ở đây, chấp niệm chưa tan, cứ cố chấp mãi như vậy cũng chẳng giúp ích gì cho vụ án cả.
Thậm chí nếu không phải tên Bùi Nguyên kia đầu óc có vấn đề tự dưng chạy tới đây một chuyến… Chử Linh suýt chút nữa đã tin vào mấy lời ma quỷ của Thẩm Lập Chu rằng đám bằng hữu đồng môn ai ai cũng là người tốt rồi.
“Đại nhân, là ai vậy?” Vạn Tam Kim hạ giọng hỏi.
“Một học tử mặc gấm vóc, còn có một gã sai vặt gầy như khỉ đi theo bên cạnh. Chắc bọn họ định âm mưu gì đó nhưng hiện giờ người đã đi rồi.” Chử Linh vừa nói vừa khoanh tay dựa vào chân bàn thờ, nhíu mày nhìn đống lửa sắp tàn.
“Chắc chắn là một trong những người đi chung với Thẩm Lập Chu.” Vạn Tam Kim khẳng định chắc nịch.
Chử Linh đảo mắt một vòng, bỗng nhiên mỉm cười nhìn Vạn Tam Kim: “Vạn sư gia, ngươi nói xem người đi theo loại học tử nghèo khổ phải ở miếu hoang như Thẩm Lập Chu, sao có thể mặc nổi gấm vóc chứ?”
Vạn Tam Kim nhíu mày ngạc nhiên: “Chẳng lẽ đúng như lời đại nhân nói, hắn ta giả nghèo lừa người à? Nhưng mà tại sao?”
“Đúng vậy, tại sao chứ?” Nàng cong khóe miệng lên nở nụ cười nhạt: “Chuyện này cần Vạn sư gia đi điều tra rồi, chắc ngươi điều tra sẽ thuận tiện hơn đấy.”
Vạn Tam Kim khựng lại, hắn đúng là thuận tiện hơn thật. Dù gì chỉ cần hắn để lộ chút tiền của, giả làm thiếu gia nhà giàu đi cầu học thì chắc chắn sẽ nghe ngóng được vài thứ.
Nhưng mà…
“Ai lại tin ta là học tử chứ.” Vạn Tam Kim thở dài. Không phải hắn tự ti, mà là hắn thật sự không nuốt nổi sách vở.
Chử Linh hất cằm về phía Tôn Dương: “Chẳng phải còn có vị Tôn cử tử này à? Hai người các ngươi kết bạn đồng hành đi.”
Tôn Dương không ngờ mình lại bị điểm danh. Hắn ta khẽ a một tiếng rồi đành khuất phục trước uy quyền của Chử Linh.
Hắn ta không dám phản kháng, từ khi huyện lệnh huyện bọn họ bị sét đánh xong thì đầu óc đã không bình thường nữa.
“Các ngươi nghỉ ngơi trước đi, sáng mai cứ đến Thành Dương trước. Còn ta… ta đợi thêm lát nữa.” Nàng cười đầy ẩn ý, mọi người đành phải nghe theo.
Sáng sớm hôm sau.
Vạn Tam Kim thu dọn đồ đạc xong xuôi, nhét một túi tiền vào tay Tiểu Hoa: “Trong này có ít bạc, đừng để huyện lệnh nhà các cô chịu đói khát đấy.”
Nói xong, hắn liền dẫn theo Tôn Dương đi trước một bước.
Tiểu Hoa cũng nhận lấy rất dứt khoát. Sau khi báo cáo số lượng bạc với Chử Linh xong, nàng ấy liền cất đi để sau này mua thức ăn nấu cơm.
“Tam Kim là người tốt.” Tô Hòa vô cùng cảm động. Hắn không sợ mình, còn nằm ngủ cạnh mình, lại còn sợ bọn họ bị đói nữa.
Phu tử quỷ khẽ phe phẩy quạt xếp: “Người này tâm địa khá tốt, hơn nữa đến đây không phải vì muốn lấy mạng đại nhân, đoán chừng hắn có mục đích khác. Vả lại ở chung một thời gian, hắn cũng mềm lòng rồi.”
Chử Linh mỉm cười, cuối cùng nàng cũng nhớ ra tại sao họ của Vạn Tam Kim này lại quen thuộc đến thế.
“Đúng vậy, chắc điều kiện trong nhà Vạn sư gia khá giả, người cũng được nuôi dạy tốt.” nàng nói.
Vạn gia, nhà giàu nhất Đại Chu, lão bản đứng sau đại tiền trang Thiên Thắng, chính là gia tộc phú khả địch thật sự.
*phú khả địch quốc: giàu có đến mức tài sản tương đương một quốc gia.
Nhưng người thừa kế tiếp theo của Vạn gia tên Vạn Hình, không phải Vạn Tam Kim.
Nếu loại trừ khả năng Vạn Tam Kim dùng tên giả lừa người… Vậy thì đoán chừng Vạn Hình kia là dưỡng tử được Vạn gia nhận nuôi như trong tiểu thuyết đã nói. Còn Vạn Tam Kim này mới là nhi tử đích tôn.
Trong tiểu thuyết, Vạn Hình là một đại thương nhân thương yêu đệ đệ, thủ đoạn cứng rắn, mối quan hệ trải dài từ giang hồ đến triều đình. Hắn còn là một trong số các nam phụ. Nhưng Vạn Tam Kim thì lại chẳng hề dây dưa gì với nữ chính.
Qua một thời gian quan sát, nàng cũng nhận ra Vạn Tam Kim chính là một đại thiếu gia được nuông chiều từ nhỏ. Ra tay hào phóng, có phần khôn vặt, có tâm cơ nhưng không nhiều. So với người ca ca kia của hắn thì thật sự kém xa vạn dặm.
Nghĩ đến đây, Chử Linh cũng yên tâm phần nào.
“Đúng rồi đại nhân.” Tô Hòa đi tới: “Chúng ta đợi gì vậy?”
“Đợi tri phủ đích thân đến đón.” Nàng nhận chén trà Tiểu Hoa đưa tới.
Tô Hòa cũng nhận chén trà từ tay Tiểu Hoa. Hắn cảm tạ xong lại nhìn Chử Linh dở khóc dở cười: “Đại nhân, ngài chỉ là huyện lệnh, tri phủ dựa vào đâu phải đón ngài?”