Lúc này, Chử Linh đã đi đến trước mặt Thẩm Lập Chu.
“Học tử huyện Tứ Thủy Thẩm Lập Chu, bái kiến huyện lệnh đại nhân.” Thẩm Lập Chu cúi người hành lễ.
Nàng thoáng thấy vết máu khá lớn sau lưng hắn.
Trời dần tối đen.
Mọi người ngồi bệt xuống đất. Dù sao ra ngoài cũng không cần cầu kỳ quá.
Nhưng Tôn Dương không chịu nổi. Hắn ta tìm hồi lâu, cuối cùng cũng bê về một tảng đá khá bằng phẳng. Kết quả vừa đặt xuống ngẩng đầu lên thì thấy Chử Linh đang thong thả nhìn chằm chằm mình.
Tôn Dương cười gượng gạo: “Đại nhân, ngài muốn ngồi tảng đá này à? Nó không bằng phẳng lắm đâu.”
“Muốn.”
Nàng phán một câu dập tắt mộng tưởng. Tôn Dương đành phải thành thật bê tảng đá qua đó. Sau đó hắn ta khổ sở tìm một chỗ khác, nhặt khúc gỗ kê lên rồi ngồi xuống.
Tiểu Hoa lấy lương khô đã chuẩn bị sẵn ra. Trương Động nhóm một đống lửa nhỏ, đun ấm trà nóng. Bọn họ cứ thế ăn qua loa cho xong bữa tối.
Dùng bữa tối xong, mấy người bèn dựa vào nhau nghỉ ngơi. Chỉ có Chử Linh ngồi một mình bên đống lửa.
Thẩm Lập Chu ngồi xếp bằng một bên, ánh mắt thẫn thờ nhìn ngọn lửa đang nhảy múa. Hôm đó cũng như vậy, mọi người vây quanh đống lửa nói chuyện rất vui vẻ. Thậm chí hắn còn cảm thấy hơi vui mừng, vui vì mình đã tìm được tri kỷ.
Kết quả…
“Ngươi có gì đáng để đám sơn phỉ đó cướp chứ?” Thúy Hỉ nhìn không hiểu. Người này trông còn nghèo hơn cả nàng ấy.
Thẩm Lập Chu cười khổ lắc đầu. Đừng nói tiểu nha hoàn này không hiểu, ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu tại sao sơn phỉ lại đột ngột xuống núi xông vào miếu Sơn Thần.
Phu tử quỷ lên tiếng: “Lúc đó năm người các ngươi đi cùng nhau. Trong đó có một người mang theo thư đồng, cho nên tổng cộng sáu người phải không?”
Thẩm Lập Chu gật đầu.
“Sơn phỉ bất ngờ xuống núi xông vào miếu Sơn Thần, bắt các ngươi giao nộp toàn bộ tài sản trên người. Nếu không đưa thì sẽ lấy mạng các ngươi, có phải không?” Phu tử quỷ lại hỏi.
Thẩm Lập Chu khẽ ừm một tiếng, cười khổ nhìn phu tử quỷ: “Mấy người bọn ta đi cùng nhau đều phải ở miếu Sơn Thần rồi, làm gì còn tiền nữa chứ. Hơn nữa chút tiền ít ỏi còn lại đó nhất định phải giữ làm lộ phí lên kinh.”
Phu tử quỷ thở dài: “Cho nên sơn phỉ gϊếŧ người bừa bãi. Ngươi né tránh không kịp bị đâm trúng lưng, một đao xuyên tim chết ngay tại chỗ?”
“Phải.” Thẩm Lập Chu nói: “Có điều lúc ta ngã xuống, phát hiện mấy người khác đều không có ở đó. Chắc bọn họ may mắn chạy thoát rồi, thật sự tốt số quá đi.”
“Sơn phỉ có mấy người?” Nàng im lặng mấp máy môi hỏi.
“Ba người.”
“Dùng loại đao gì?” Chử Linh che miệng khẽ hỏi.
Thẩm Lập Chu ngẫm nghĩ một thoáng rồi ra hiệu: “Là đoản đao, dài khoảng bằng cẳng tay, hơi cong, ánh lạnh dọa người.”
Phu tử quỷ nhìn nàng nói: “Nếu đúng là sơn phỉ hại người, vậy chắc mấy người chạy thoát kia cũng đã báo quan rồi. Lần này chắc hẳn phủ nha chúng ta cần đến phải phái binh đi dẹp phỉ mới phải.”
“Nếu thật sự như vậy, vụ án này có gì lạ đâu mà phải phá. Hơn nữa bọn họ lại còn bắt ngài lặn lội đường xa đến đây, cẩn thận có bẫy đấy!” Bạch Tố khoanh tay lên tiếng.
Chử Linh cụp mắt. Lần này xem ra do Tôn Dương cực lực đề cử, mà hắn ta cũng nhận được lợi ích. Nhưng khó bảo đảm không phải do Trương viên ngoại mượn danh nghĩa Tôn Dương để lừa nàng đến Thành Dương.
Huyện Tứ Thủy đất đai cằn cỗi, không có lợi lộc gì đáng kể. Chức huyện lệnh của nàng cũng chẳng có bao nhiêu dầu mỡ. Cho nên đoán chừng Trương viên ngoại không phải vì điều này.
Còn Trương tri phủ lại chưa từng gặp nàng bao giờ, không đến mức chỉ vì một con ngựa hoang mà dám tính kế mệnh quan triều đình.
Cho nên, rốt cuộc tại sao bọn họ lại làm vậy?
Đêm đã khuya. Nàng hoàn toàn không buồn ngủ, chỉ khép hờ mắt dựa vào chân bàn thờ nhắm mắt dưỡng thần.
“Tiểu thư!”
“Đại nhân!”
Chử Linh đột ngột mở mắt ra, thấy mấy con quỷ đều đang vây quanh mình. Thậm chí Bạch Tố còn trực tiếp kéo nàng đứng dậy.
Bên cạnh cánh cửa lớn hư hỏng, ánh trăng chiếu xuống kéo dài một cái bóng đen. Cái bóng đó cẩn thận từng li từng tí tiến lại gần, ngón tay từ từ vươn tới.
Nàng nhanh tay lẹ mắt cẩn thận ngồi xuống, dựa vào bóng tối trong góc che chắn, nheo mắt quan sát phía cửa.
Không ngoài dự đoán, một bóng người chậm rãi xuất hiện. Đoán chừng là một nam nhân dáng người gầy gò như khỉ, rón rén co tay rụt chân đi vào. Sau khi nhìn quanh một vòng, gã đếm số lượng người rồi vội vàng lui ra ngoài.
Chử Linh đá một cái đánh thức Vạn Tam Kim đang nằm gần nhất, rồi ra hiệu im lặng với hắn.
Vạn Tam Kim rùng mình tỉnh táo lại ngay. Hắn vội vàng đánh thức những người xung quanh, ra hiệu cho họ chú ý không được phát ra tiếng động, cẩn thận chút.
Rất nhanh, gã gầy như khỉ kia lại đến, đứng ở ngoài cửa.
Từ cái bóng in trên nền đất có thể thấy gã đang chỉ trỏ vào bên trong, dường như đang nói chuyện với ai đó. Chắc hẳn bên ngoài vẫn còn người khác.
Nhưng chẳng mấy chốc nàng đã biết người bên ngoài là ai. Bởi vì khi người đó thò đầu vào nhìn, Thẩm Lập Chu lập tức đứng phắt dậy.
“Tử Kỳ huynh!”
Bùi Nguyên, tự Tử Kỳ, là một trong năm người đi cùng nhóm.
Bùi Nguyên thò đầu vào nhìn, vẻ mặt có chút do dự. Còn Thẩm Lập Chu thì đã lao tới từ lâu, cũng chẳng quan tâm đối phương có nhìn thấy mình hay không… Hắn chỉ cảm thấy như đã mấy đời không gặp bằng hữu, cần phải thổ lộ hết nỗi lòng.
“Tử Kỳ huynh, tình hình hôm đó nguy cấp…”
“Đám người đó đến để tra án, liệu có tra ra được gì không?” Bùi Nguyên nhíu mày hỏi.
Gã gầy như khỉ lập tức đáp: “Thiếu gia yên tâm, chỉ là một huyện lệnh mua chức quan thôi mà. Tri phủ gọi hắn tới đây chắc cũng chẳng được tích sự gì đâu.”
“Đúng là phiền phức, chết rồi còn gây chuyện khiến người khác chán ghét.” Bùi Nguyên phất tay áo, sải bước đi ra khỏi miếu.