Một lát sau Vạn Tam Kim đã quay lại. Đi cùng hắn còn có một xe ngựa và hai xe bò, hoàn toàn đủ cho bọn họ dùng.
“Xe bò xe ngựa đều không bán, nhưng có thể chở chúng ta đến đó.” Vạn Tam Kim gọi mọi người lên xe.
“Nếu không phải đại gia bỏ tiền ra thì bọn ta tuyệt đối sẽ không đi đâu, trong ngôi miếu đó có tà thần đấy.” Người đánh xe mặt mày ủ rũ. Chắc là số tiền Vạn Tam Kim đưa ra nhiều đến mức khiến bọn họ không thể từ chối được.
Chử Linh dứt khoát ngồi ở càng xe, nhìn phu xe hỏi: “Miếu Sơn Thần đó bị sao thế?”
Xa phu ngậm chặt miệng, hoảng hốt nhìn quanh quất.
Vạn Tam Kim lập tức nhét một xâu tiền đồng vào tay ông ấy.
Xa phu vội vàng giấu vào tay áo, lúc này mới vừa đánh xe vừa hạ giọng nói: “Các đại gia, chỗ đó trước kia là miếu Sơn Thần. Sau này bị sét đánh nên không ai tới nữa.”
“Rồi sao nữa?” Nàng hỏi.
“Rồi lại cháy lần nữa, bên trong cháy rụi hết, đến ăn mày còn chẳng thèm ở đó nữa là.”
Chử Linh không dám tin: “Thảm vậy luôn?”
“Nhưng người đọc sách vẫn hay lui tới đó, ở một hai ngày để tiết kiệm tiền.” Nhà xa phu cũng có nhi tử đang đi học. Tiền học đắt đỏ quá, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy.
Nàng im lặng. Y phục trên người lão mẫu thân của học tử kia toàn miếng vá, người cũng gầy yếu vô cùng.
Gia cảnh như vậy mà nuôi được một người đọc sách thật sự không dễ dàng gì. Bọn họ phải chắt chiu từng chút một, nên việc nhi tử bà ấy ở miếu Sơn Thần cũng là điều dễ hiểu.
“Các vị lão gia, chỗ đó không ở được đâu, hay để lão hán đưa các ngài vào thành nhé?” Xa phu hỏi.
Chử Linh lắc đầu: “Không, bọn ta muốn đi bái Sơn Thần.”
Xa phu: …Mấy vị lão gia này to gan thật đấy.
Chất lượng xe cũng thường thôi, tốc độ không nhanh lắm, nhưng dù gì cũng nhanh hơn đi bộ. Quá giờ Mùi một chút là bọn họ đã đến nơi.
Vừa đến nơi, xa phu chẳng nói chẳng rằng, cùng hai người cùng thôn đánh xe chạy biến.
“Cái miếu Sơn Thần này cũ nát thật đấy.” Vạn Tam Kim kinh ngạc. Nghe người ta kể là một chuyện, tận mắt nhìn thấy lại là chuyện khác.
Nàng gật đầu: “Hay chúng ta ở lại đây một đêm đi.”
Vạn Tam Kim nhíu mày ngạc nhiên hỏi: “Đại nhân, ngài không có tiền ở khách điếm à?”
“Không.”
“Ta mời đại nhân.”
Chử Linh cảm thấy hơi cảm động, nhưng nàng vẫn nói: “Chúng ta vẫn phải ở lại đây một đêm. Ở lại một đêm mới biết được rốt cuộc tà thần tác quái, hay có kẻ làm việc ác rồi đổ vạ lên đầu tượng đất.”
Bậc thềm trước cửa miếu Sơn Thần cũng coi như còn nguyên vẹn. Tuy mọc đầy cỏ dại nhưng không ảnh hưởng gì đến việc đi lại.
Bước lên bậc thềm, đi qua một con đường nhỏ hẹp do người ta giẫm đạp tạo thành. Cuối cùng tám người ba quỷ cũng đứng trước cửa miếu Sơn Thần.
Thật ra bọn họ vừa nhìn đã thấy hết mọi nơi trong miếu, bởi vì cửa chỉ còn lại có một nửa.
Ngôi miếu không lớn, chính giữa là tượng đất Sơn Thần. Đỉnh đầu tượng bị sét đánh thủng một lỗ lớn. Ánh nắng xuyên qua đó chiếu vào miếu lại vô tình phủ một lớp kim quang lên tượng thần.
Bên trong miếu lại khá sạch sẽ. Những xà nhà, khúc gỗ đổ nát đều được dọn sang một bên. Phía bên kia khá nguyên vẹn nên được trải rơm rạ, chắc là nơi các học tử nghỉ ngơi tạm thời.
Chỉ là trên đống rơm rạ đó có vết máu.
Tô Hòa lập tức quát lớn: “Đều đứng lại đó!”
Nói xong, hắn vội vàng tháo túi dụng cụ trên lưng Truy Phong xuống, một mình đi về phía hiện trường vụ án.
Nàng nhìn sang phía bên kia. Tuy chỗ phủ rơm rạ không rộng lắm nhưng miễn cưỡng đủ cho mấy người ngồi, chỉ cần đêm nay trời không mưa là được.
Trương Động dẫn Tiểu Hoa đi dọn dẹp đống gỗ vụn, Vương Long và Vương Hổ cũng giúp một tay.
Chử Linh nhìn chằm chằm Tôn Dương khiến da đầu hắn ta tê dại. Hắn cũng vội vàng đeo túi vải trên lưng rồi đi giúp đỡ mọi người.
Nàng dẫn Vạn Tam Kim đi về phía Tô Hòa, chú ý không lại gần quá mà chỉ quan sát xung quanh.
Vạn Tam Kim quét mắt một vòng: “Rõ ràng đêm đó ngoại trừ người chết Thẩm Lập Chu ra, còn có bốn người nữa.”
Mấy đống rơm rạ này đều được chia ra từng khu vực. Ở giữa còn có một khoảng trống, chắc hẳn là nơi để trà nước hoặc đồ ăn.
“Không đúng, ngoài Thẩm Lập Chu ra còn có năm người nữa.” Chử Linh đáp lại.
“Năm người ư?” Vạn Tam Kim không tin, hắn đếm lại lần nữa: “Làm gì có năm người?”
Nàng hít sâu một hơi, nhìn nam tử đứng cách đó không xa.
Hắn có dáng người gầy gò sắc mặt xanh xao, chiếc áo xanh trên người đã giặt đến mức bạc màu. Trước ngực hắn có một vũng máu, máu tươi men theo vạt áo từ từ thấm ướt rồi nhỏ giọt xuống.
“Chỗ rơm rạ kia hơi rộng, hơn nữa chỗ bên cạnh còn có một đống nhỏ hơn nữa. Ngươi nhìn xem có giống một vị thiếu gia dẫn theo thư đồng không?” Chử Linh chỉ vào chỗ đó. Thật ra chuyện này do Thẩm Lập Chu nói cho nàng biết.
Vạn Tam Kim ngạc nhiên: “Thiếu gia có thư đồng rồi mà còn ở miếu Sơn Thần á?”
“Khó nói lắm. Biết đâu mấy vị công tử nhà giàu này thích tìm cảm giác lạ, muốn trải nghiệm cuộc sống của học tử nghèo thì sao.” Nàng vừa nói vừa nhìn Vạn Tam Kim: “Vạn sư gia thấy có đúng không?”
Hắn khẽ ho nhẹ: “Chắc chắc nha môn tri phủ đã sớm ghi chép lại chuyện này rồi. Đến lúc đó lật lại đọc một lượt, chúng ta sẽ biết rốt cuộc đêm hôm ấy có mấy người ngay.”
“Dựa theo tình trạng vết máu bắn ra thế này, người này nhất định bị mưu sát. Hơn nữa lúc đó hắn bị gϊếŧ trong trạng thái còn tỉnh táo, đồng thời cũng có hành động phản kháng.” Tô Hòa vừa nói vừa ngồi xổm sang một bên tỉ mỉ ghi chép lại.
Vạn Tam Kim thấy lạ: “Ngươi dùng bút than à? Trông có vẻ khá dễ dùng đấy.”
“Đại nhân tìm được đấy. Gọt nhọn đầu thì có thể ghi chép tạm thời, đến lúc sao chép lại mới dùng bút lông. Bằng không ra ngoài sẽ bất tiện lắm.” Tô Hòa giải thích.
Vạn Tam Kim tò mò xin một chiếc. Sau khi thử xong, hắn nhét luôn vào túi tiền.