Lúc này Tiểu Hoa lại cười nói: “Đại nhân yên tâm, ca ca ta đang ở đuôi thuyền chăm sóc Truy Phong rồi. Đến lúc đó ngựa béo khỏe, chắc chắn sẽ chạy rất nhanh.”
Tiểu Hoa chẳng vội chút nào. Nàng ấy bưng số điểm tâm bá tánh tặng lúc đi đến, còn mang thêm một ấm trà nóng nữa.
Thúy Hỉ càng nhìn càng thích, ghé vào tai Chử Linh nói: “Tiểu thư, đây mới là trung bộc này.”
Nàng nhón một miếng điểm tâm, nhìn Vạn Tam Kim và Tô Hòa bảo: “Ăn chút gì đi, đi sang đó mất ba ngày lận đấy.”
Hai người kia nhìn nhau rồi cũng thả lỏng. Dù gì có chuyện gì thì cũng có huyện lệnh chống đỡ, còn bọn họ chắc chắn sẽ chạy thoát được mà.
Đêm xuống.
Thuyền thả neo, tạm thời dừng lại nghỉ ngơi.
Người Chử Linh mang theo đều đã về phòng riêng. Trương Động canh giữ Truy Phong, sau khi Tiểu Hoa bưng trà nóng lên cũng lui xuống nghỉ.
Đợi mọi người đi hết. Nàng đứng dậy lục trong tay nải ra một ám tiễn nhỏ xíu đeo lên cổ tay. Nàng buông tay áo xuống, vừa khéo che kín nó lại.
Bạch Tố đứng bên cạnh giải thích cách dùng. Thứ này có thể giữ mạng vào lúc nguy cấp.
“Lúc Tố di còn sống, chắc chắn không phải người vô danh tiểu tốt đâu nhỉ.” Chử Linh cảm thán.
Bạch Tố khẽ cười, giờ tay chỉnh lại búi tóc: “Tiểu huyện lệnh này cứ hễ túm được cơ hội là lại thăm dò thân phận của ta.”
“Một vị văn sĩ, một vị giang hồ hiệp nữ. Nếu có thể gom hai vị lại một chỗ thì ta chỉ nghĩ đến một khả năng, đó chính là môn khách.” Nàng tò mò thật sự: “Ai lại lợi hại đến mức có thể mời hai vị làm môn khách vậy?”
“Có lợi hại đến mấy cũng chết rồi, người chết có gì đáng tò mò đâu. Ngài mau làm quen với cách dùng ám tiễn này đi.” Bạch Tố cười bất lực, xoay người đi ra khỏi phòng.
Phu tử quỷ cũng nối gót rời đi.
Thúy Hỉ canh giữ bên mép giường: “Tiểu thư yên tâm nghỉ ngơi đi, nô tỳ gác đêm cho ngài.”
Chử Linh “ừm” một tiếng, cứ thế mặc nguyên y phục nằm xuống.
Đêm khuya ánh trăng sáng vằng vặc. Gió nhẹ thổi qua, con thuyền khẽ chòng chành.
Đúng lúc này, một bàn tay bỗng bám vào mạn thuyền. Ngay sau đó, một hắc y nhân bịt mặt lặng lẽ phóng từ dưới nước lên.
Sau khi tập hợp đủ, bốn người bọn chúng làm theo chỉ thị của chủ thuê, tìm đến gian phòng lớn nhất.
“Lão đại.”
“Suỵt!” Kẻ được gọi là lão đại trừng mắt. Tên kia lập tức sợ hãi rụt người lại.
Lão đại phất tay bảo một tên khác tiến lên.
Tên đó lấy một ống trúc rỗng từ trong ngực ra, chọc thủng giấy dán cửa sổ rồi thổi một làn khói xanh vào trong. Ngay sau đó, hắn ta lại lần lượt thổi khói mê vào các phòng khác.
Đợi nửa canh giờ trôi qua, lão đại đi về phía gian phòng lớn nhất. Hắn ta cẩn thận dùng đao gạt then cửa, đẩy cánh cửa gỗ ra.
Ngay khoảnh khắc cửa bị đẩy ra, một mũi ám tiễn lao vυ"t đi với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai. Tên lão đại kia cho đến lúc chết cũng không kịp phát ra tiếng báo động nào, cứ thế ngã vật ra đất.
Chử Linh ngẩn người đứng chôn chân tại chỗ. Nàng cứ tưởng mình sẽ thấy khó chịu khi gϊếŧ người. Ai ngờ giữa ranh giới sinh tử, nàng lại không chút do dự mà dùng ám tiễn.
Lúc này người trong các phòng khác cũng đã đi ra. Ngoại trừ Vương Long, Vương Hổ và Tôn Dương, những người còn lại đều vô cùng tỉnh táo.
Vạn Tam Kim cầm dao găm lao vào vật lộn với một tên. Tiểu Hoa che chắn cho Trương Động. Nàng ấy dễ dàng tóm lấy một tên, xách đối phương lên rồi ném thẳng về phía đuôi thuyền.
Tô Hòa cầm dụng cụ của mình, ngồi xổm xuống rạch rách ống quần một tên nam tử, chuẩn xác khiến tên kia ngã quỵ.
Sau một hồi đánh đấm, bốn tên thích khách bị trói gô lại với nhau, bao gồm cả tên lão đại đã chết.
“Trương Động, neo thuyền vào sát bờ, ném người xuống rồi chúng ta đi tiếp.” Nàng ra lệnh.
Trương Động đáp một tiếng, lập tức đi neo thuyền. Tiểu Hoa cũng chạy tới giúp một tay.
“Đại nhân, có giữ người lại không?” Vạn Tam Kim hỏi.
Chử Linh ngẫm nghĩ một lát rồi dứt khoát lắc đầu.
Hỏi đám liều mạng này cũng chẳng hỏi được gì. Mà cho dù có hỏi ra được thì cũng chỉ thêm phiền não. Chi bằng giải quyết luôn cho xong.
Tô Hòa bước lên, dùng dụng cụ dứt khoát kết liễu ba tên còn lại. Hắn nhìn những khuôn mặt không cam lòng trước khi chết của bọn chúng, vô cùng nuối tiếc nói: “Mấy cái xác tươi mới thế này, nếu là ở huyện Tứ Thủy thì ta có thể từ từ nghiên cứu một lượt rồi.”
Vạn Tam Kim rùng mình. Hắn vội vàng đẩy Tô Hòa vào phòng nghỉ ngơi, đến lúc đó hắn sẽ là người ném xác.
…
Ba ngày sau.
Chử Linh đứng ở mũi thuyền ngắm cảnh một lúc. Sau đó nàng lôi tên thuyền phu bị trói ra. Nàng ngồi xổm xuống nhìn gã hỏi: “Bến tàu đã định trước ở đâu?”
“Còn… còn chưa đến mười dặm đường nữa.”
“Ồ, còn đường nào khác không?” Nàng mỉm cười.
Thuyền phu khóc không ra nước mắt. Lúc Trương viên ngoại sắp xếp sao không nói rõ. Đám người này nào phải thư sinh tay trói gà không chặt chứ? Rõ ràng bọn họ là Diêm Vương đến từ địa ngục mà.
Thuyền đi thêm một đoạn nữa thì dừng lại bên bờ. Mọi người thu dọn tay nải rồi dắt Truy Phong ra. Sau đó bọn họ dùng mái chèo đẩy thuyền ra xa, để nó trôi theo dòng nước xuống hạ lưu.
Miếng vải nhét trong miệng thuyền phu vẫn chưa được lấy ra. Dù sao chỉ cần gã gây ra tiếng động đủ lớn thì vẫn có thể sống sót được.
Chử Linh ra lệnh: “Để đồ lên lưng Truy Phong đi, chúng ta đến miếu Sơn Thần trước.”
Học tử kia chết ở miếu Sơn Thần.
Bạch Tố đi bên cạnh nàng: “Đeo yết hầu mới này vào, trừ khi dùng thủ đoạn đặc biệt, nếu không sẽ không tháo ra được đâu. Sau này ngài hành sự cũng tiện hơn chút.”
Chử Linh khẽ gật đầu, nói lời cảm tạ không thành tiếng.
“Từ đây đến miếu Sơn Thần ít nhất phải đi mất hơn nửa ngày đường, đoán chừng đến nơi cũng phải chập tối rồi.” Vạn Tam Kim vừa nói vừa nhìn ngó xung quanh, lại nhìn thấy một thôn xóm.
“Ta đi hỏi xem có bán xe bò không.” Hắn nói xong liền một mình đi vào con đường nhỏ trong thôn.
Nàng dừng bước, thầm cảm thán trong lòng: Có một sư gia giàu có thật sự khá tốt mà! Cũng không biết rốt cuộc nhà tên nhi tử thương nhân này buôn bán thứ gì nữa.